Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2034 lượt.
ời cô lấy điện thoại ra xem, là của Mạnh Cổ, anh viết: “Biểu hiện ghê gớm đến thế này ư? Không them nhắn tin lại? Hôm nay chắc em oai lắm nhỉ? Có công việc mới là không them để ý đến người khác?”
Trần Nhược Vũ cười haha, nghĩ nửa ngày sau đó nhắn lại: “Bé con, cần cố gắng hơn nữa.”
Lúc gởi đi, cô cảm thấy hơi hối hận. Cô nên chèn thêm mấy dấu câu vào cho thêm phần nhấn mạnh, nếu không bằng cái miệng quạ và khả năng suy diễn của anh khẳng định anh sẽ nghĩ lệch lạc sang hướng khác.
Nếu anh không cảm nhận được ý trong lời nói của cô, sẽ mất đi độ thú vị của nó.
Aiz aiz, hẳn là cô lại đang suy nghĩ nhiều rồi, hiện tại có bổ sung thêm dấu câu vào cũng chẳng có hiệu quả gì. Trần Nhược Vũ cắn môi, dậm chân vài cái, quá chán, thực sự quá chán.
Mạnh Cổ không trả lời tin nhắn, Trần Nhược Vũ đi tới văn phòng, cô vẫn còn đang suy nghĩ xem nên nói câu gì để chọc ngoáy anh một lúc nhỉ? Ngồi xuống ghế, cô buông túi xách, rót cho mình một cốc nước, mở máy tính, bắt đầu làm việc, di động ở bên cạnh có tiếng chuông báo vang lên.
Cô nhanh tay vồ lấy. Anh viết: “Hôm nay anh được tan làm sớm.”
Trần Nhược Vũ mỉm cười, ừm, hôm nay hẹn là phải rồi. Uhm, hôm nay tạm rời ngày đi chào hàng lại cũng được, Cô thực sự đã lâu rồi chưa gặp đào hoa tiên sinh.
Cố gắng tỏ ra bình tĩnh, cô suy nghĩ một chút, không nên lộ rõ vẻ phấn khích quá, vì thế cô nhắn lại: “Em cũng vậy.”
Cô nghĩ, trả lời ngắn gọn như vậy cũng có tí vênh mặt nhỉ.
Cả một ngày, tâm trí Trần Nhược Vũ lơ lửng như trên trời, hiệu suất làm việc giảm hẳn. Cô thi thoảng lại lấy di động ra nhìn, Mạnh Cổ không trả lời tin nhắn của cô, cũng không có gọi điện. Nhưng cứ nghĩ đến lát nữa sẽ gặp được anh, cô lại cảm thấy rất vui, có chút sốt ruột, cả chờ mong nữa.
Cô mong ngóng thời gian trôi qua thật nhanh, đến giờ tan tầm.
Cô còn nghĩ có nên về qua nhà thay quần áo không nhỉ?
Cuối cùng, Trần Nhược Vũ hạ quyết tamm không cần phải làm gì hết. Dù sao cô có thay đổi quần áo thì nhan sắc của cô chẳng đẹp hơn là bao. Cô không có vẻ ngoài xinh đẹp như Thích Dao hay y tá Điền.
Cô muốn anh yêu cô không phải vì vẻ đẹp, để anh thích ứng với dung mạo của cô.
Rất nhanh đã tới giờ tan làm. Trần Nhược Vũ đứng ngồi không yên. Cô nói với quản lí rằng có hẹn gặp mặt với khách hàng, muốn được về sớm. Manh theo gương mặt đỏ ửng và tâm trạng hưng phấn ngồi xe bus tới bệnh viện. Nếu Mạnh Cổ tan làm mà nhìn thấy cô đang đứng chờ anh, liệu anh có mừng đến nhảy dựng cả lên không?
Cô muốn nhìn thấy vẻ mặt ấy của anh, cảm thấy tâm trạng phấn chấn hẳn lên.
Trần Nhược Vũ tới bệnh viện, chạy tới khoa ngoại, rồi ngồi chờ ở dưới tần một. Nhìn đồng hồ, chỉ kém hai phút nữa là đến giờ Mạnh Cổ tan làm.
Cô cố gắng hít thở đều đặn trở lại, cũng may thời gian vừa kịp lúc.
Trần Nhược Vũ đợi một lúc, phát hiện vị trí của mình chỉ có thể nhìn về một phía của thang máy, lỡ đâu anh đi thang máy đối diện thì phải làm sao?
Vì thế, cô chuyển vị trí, lần này có thể nhìn thấy cả hai chiếc thang máy lên xuống, nhưng bên trong vẫn không có ai, chờ dài cả cổ.
Trần Nhược Vũ vặn vẹo cổ cho thoải mái, đột nhiên nhìn thấy y tá khá quen mắt khác đi xuống, cô rụt cổ lại, cố gắng hít một hơi thật sâu.
Sảnh chính của bệnh viện có người đi lại rất nhiều, bây giờ là thời gian thay ca, thăm bệnh nhân, bệnh nhân đi xuống đi dạo, người nhà bệnh nhân tới đưa cơm.
Trong thang máy chật ních người.
Từng tốp người đi qua đi lại nhưng Trần Nhược Vũ không thấy bong dáng của Mạnh Cổ đâu. Cô có chút lo lắng, có phải mình đã nhìn sót, bỏ qua anh rồi không. Cô lại ngồi chờ, sau đó nghĩ nên gọi điện thoại cho anh, vừa sờ vào điện thoại thì có tiếng chuông vang lên.
Là Mạnh Cổ.
“Trần Nhược Vũ, em tan làm chưa?”
“Anh tan làm chưa?”
Cả hai lên tiếng cùng một lúc.
“Tan rồi, Em đang ở đâu? Trên đường về nhà sao?”Mạnh Cổ trả lời.
“Anh tan làm rồi sao?”Trần Nhược Vũ không trả lời mà hỏi anh.
“Tan làm?”Mạnh Cổ hơi sửng sốt, sau đó hỏi: “Em ở bệnh viện sao?”
“Không phải, không phải. Em thuận miệng hỏi theo.”Trần Nhược Vũ theo bản năng chối đây đẩy, cô vẫn muốn gây ngạc nhiên cho anh.
“Khi nào em về nhà?”Anh không tiếp tục truy cứu nữa, nhưng nghe qua cũng biết là muốn hẹn gặp cô. Hê, coi như cô cũng có chút thông minh sắc sảo. Trần Nhược Vũ mừng ra mặt.
“Một lát nữa em mới về nhà.”Cô cười trộm, sau đó đứng lên nhìn chằm chằm vào hai bên thang máy. “Anh tan làm thì nhớ về nhà nghỉ ngơi.”Cô cố ý nói như vậy, muốn dọa anh một phen.
“Được, vậy em cũng về nhà nghỉ ngơi sớm.”Anh cũng nói theo cô.
“Vậy bye bye.”Trần Nhược Vũ le lưỡi, vui vẻ cúp điện thoại của anh. Anh sắp xuống tới nơi rồi, cô có chút hưng phấn.
Nhang hai bên thang máy mở cửa đều không có bóng dáng của Mạnh Cổ. Trần Nhược Vũ hơi nghi ngờ, nhíu mày. Anh có ý gì đây? Sao vẫn ở trên đó không xuống?
Đang do dự có nên gọi điện thoại cho anh hay không, Mạnh Cổ lại gọi tới tiếp.
“Có phải em đang ở dưới sảnh bệnh viện đúng không?”
“Hả? “Bị lòi đuôi rồi? Bị phát hiện rồi? Trần Nhược Vũ nhìn trái nh