XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342044

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2044 lượt.

ồi anh ra ngoài.
Trần Nhược Vũ khóa kĩ cửa, một mình ở trong toilet bình tĩnh lại. Cô đứng ở trước gương, ngắm nhìn gương mặt mình, nguyên cả khuôn mặt hồng hào vô cùng. Hai mắt tỏa sáng, đích thực là một người con gái đang hạnh phúc.
Cô nhìn mình trước gương, tự nói với bản thân: “Trần Nhược Vũ, cố lên.”
Cành hoa đào cũng có thể phát triển và nở hoa.
Cô rất vui vẻ.
Mở vòi nước ấm. Trần Nhược Vũ bắt đầu cởi quần áo lót và giặt sạch, để ngày mai có thể mặc lại.
Giặt sạch sẽ xong, cô bắt đầu tắm. Lúc đang xoa xà phòng lên người, bỗng nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên. Tóc gáy Trần Nhược Vũ dựng hết cả lên, không thể nào, muộn như vậy rồi, còn ai tới tìm ư?
Trần Nhược Vũ hoảng loạn vô cùng, không dám ló mặt ra ngoài, đứng áp tai ở cửa nghe ngóng động tĩnh.
Cô nghe thấy tiếng Mạnh Cổ đi ra mở cửa, sau đó nghe thấy tiếng bước chân, đó là tiếng của mẹ anh. Trần Nhược Vũ nghe mẹ anh nói cha và mẹ anh mới đi hội họp bạn bè vừa mới về. Có người bạn tặng một hộp trứng gà lớn, nhà cha mẹ anh thì còn nhiều nên định đưa cho Mạnh Cổ, vừa hay đi ngang qua nhà anh, nên liền lên đưa luôn.
Mạnh Cổ trả lời vài câu, mẹ Mạnh còn nói, cha anh còn đang chờ dưới nhà, bà phải đi luôn.
Trần Nhược Vũ ở trong toilet hai tay lạy lộc, cầu mong mẹ anh mau chóng rời đi.
Thế nhưng mẹ Mạnh lại nói: “Mẹ muốn đi toilet.”Nghe giọng nói, hình như mẹ anh đang đi về hướng toilet.
Trần Nhược Vũ trợn ngược cả hai mắt, đáng sợ quá!
Đừng nhé!
Cô bây giờ toàn thân là bọt xà phòng, còn không mặc quần áo! Sao cô có thể gặp người khác được chứ?!
Bước đi mỗi lúc một gần, gần hơn nữa, Trần Nhược Vũ gấp gáp xoay người chạy, rất muốn bị ngã cho đến xây xẩm mặt mày đi, không muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra, cầu mong may mắn sẽ đến với cô.
Làm sao bây giờ?
Màn tỏ tình kinh điển của Mông Lạnh
Trần Nhược Vũ đực mặt đứng ở trước cửa, không hề biết rằng cô đã khóa ở bên trong thì ở ngoài sẽ không mở được. Dù sao, phản ứng đầu tiên của Trần Nhược Vũ là định giả chết ở bên trong, sau đó để mọi việc cho Mạnh Cổ ở ngoài tự giải quyết.
Thế nhưng, cô đã quên mất phong cách ‘ tự giải quyết ‘ của ác bá tiên sinh ghê rợn đến thế nào.
Tiếng bước chân của mẹ Mạnh đến gần toilet hơn, Trần Nhược Vũ nghe thấy tiếng Mạnh Cổ vọng tới: “Mẹ, mẹ dùng toilet ở trong phòng con đi.”
“Sao vậy?”
“Trần Nhược Vũ đang tắm ở bên trong.”
Trần Nhược Vũ hoảng sợ tới mức đập đầu vào ván cửa. Ác bá tiên sinh nhà cô có cần phải thẳng thắn đến nhường này không!
Thà rằng nói cô ở trong toilet cũng đừng nên nói cô đang ở trong đấy tắm chứ!
Mẹ ơi! Hình tượng của cô!
Trần Nhược Vũ rất muốn hét lớn tiếng để giải thích: “Bác à, cháu và bác sĩ Mạnh không phải kiểu quan hệ như vậy đâu. Cháu chỉ đơn thuần là đi tắm thôi, không phải kiểu tắm rửa đấy đâu.”
Nhưng cô biết, nếu cố tình giải thích thì chỉ thêm giấu đầu lòi đuôi mà thôi.
Nhưng cô rất muốn giải thích!
Trần Nhược Vũ bị vùi dập bởi sự thật quá tàn khốc, mẹ Mạnh và Mạnh Cổ nói gì đó cô cũng chẳng còn tâm trí nào để nghe ngóng.
Một lát sau, tiếng cửa đóng truyền từ bên ngoài vào, sau đó là tiếng bước chân đi tới toilet, rồi tiếng gõ cửa, là giọng nói của Mạnh Cổ: “Trần Nhược Vũ, em vẫn ổn chứ? Mẹ anh đi rồi, em tắm nhanh lên, còn đi ngủ sớm.”
Tuy rằng biết rõ anh không nhìn thấy, nhưng cô vẫn đáp lại anh bằng cái bĩu môi. Quá đáng ghét, sao có thể nói cô đang tắm được chứ.
Còn hỏi cô có sao không? Hoàn toàn có vấn đề luôn!
“Nói chuyện đi.”Bên ngoài, Mạnh Cổ tiếp tục lên tiếng.
Trần Nhược Vũ “uhm’’ một tiếng cho có lệ. Sau đó cô nghe được tiếng cười của Mạnh Cổ.
Đồ xấu xa, chỉ biết chê cười cô.
Trần Nhược Vũ mềm oặt như chiếc bánh quy ỉu, tắm rửa xong, vẻ mặt tối đen lại đi ra khỏi toilet.
Mạnh Cổ nghe thấy động tĩnh đi từ phòng khách vào, lấy khăn bông lau tóc cho cô. Trần Nhược Vũ hệt như con cún con đang được xoa đầu, than thở: “Mẹ anh nói gì vậy?”
“Không nói gì cả. Nếu không phải cha anh đang chờ dưới nhà, mẹ anh còn muốn ở trong này dọa em một trận.”
“Ngàn vạn lần xin bác ấy đừng chờ em.”
“Anh nói với bà là để lần sau đi. Chờ cho gan của em to hơn một chút, để em đỡ phải cộc đầu vào cánh cửa đến choáng váng cả đầu óc.”
“Em không nhát gan như vậy đâu.”Tuy rằng đúng là cô bị cộc đầu vào cửa đến choáng cả người, nhưng tuyệt đối không thể thừa nhận.
“Vậy mẹ anh cũng biết quan hệ của chúng ta?”Cô hỏi.
“Đương nhiên. Nhà anh chưa bao giờ có con gái tới một mình. Huống chi là còn tắm rửa, ngủ qua đêm.”
“Vậy anh có giải thích với bác là vì sao em tắm rửa ở nhà anh không?”
“Giải thích như nào chứ? Anh để bạn gái anh ngủ ở đây sao phải giải thích, càng giải thích mẹ anh càng thấy kì lạ hơn.”
Trần Nhược Vũ đỏ ửng cả mặt, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ anh có nghĩ chúng ta có kiểu quan hệ ấy ấy không?”
“Là loại quan hệ nào?”Anh cười xấu xa.
Cô kéo khăn lau tóc xuống, trừng mắt nhìn anh, sau đó giằng lấy khăn đi vào trong phòng.
“Này, em sấy khô tóc mới được ngủ.”Mạnh Cổ cầm máy sấy chạy theo đít cô. Trần Nhược Vũ bị ấn ng