Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341954

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1954 lượt.

ịn được muốn bắt nạt cô.
Cô cùng anh cò kè nói lần khác sẽ mời, đương nhiên anh không đồng ý.
Thật đúng là chẳng ra sao cả. anh thành công khi hóa vai thổ phỉ hẹn cô đến ngày hôm sau phải mời anh ăn cơm, anh đã thấy hối hận.
Rốt cuộc anh đang làm gì vậy?
Anh đã qua cái thời đũa bỡn với học sinh để làm trò cười.
Cùng Doãn Tắc vén váy nữ sinh, đạp vào giày da của nữ sinh, ‘ thả bom’ trong oto nữ sinh, khiến cho họ phải gào thét vì tức giận, sau đó còn đuổi theo đòn đánh giết anh và tên họ Doãn. Sau đó, cả hai còn bị Lôi Phong khinh bỉ ra mặt, nói rằng là hạ lưu, sống quá nhàm chán nên đi tạo phản.
Hiện tại, anh đã là người đàn ông trưởng thành, có sự nghiệp tuyệt vời. Anh ở tuổi này, rất nhiều người bằng anh đã có con nhỏ, anh sớm đã không phải là loại thổ phỉ lãng phí thời gian vào trò chơi nhảm nhí này rồi.
Vậy, bây giờ anh đang làm gì?
Anh cần tìm một đối tượng thích hợp để nói chuyện yêu đương, kết hôn và sinh con. Trần Nhược Vũ không phải đối tượng thích hợp của anh, thậm chí anh còn tưởng tượng xem khi hai người ngồi cùng bàn sẽ nói gì. Cô có thể nói anh tẻ nhạt không, mà hẳn là anh cũng chẳng thấy cô thú vị chút nào.
Suy nghĩ của Mạnh Cổ rối như tơ vò, anh nghĩ đây sẽ lần cuối cùng, cùng cô ăn bữa cơm này, sau đó giữ khoảng cách với cô.
Kế hoạch an toàn và tốt đẹp cũng sẽ biến hóa khiến con người trở tay không kịp, kết quả nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Ngày hôm sau khi đến giờ hẹn ăn cơm, Mạnh Cổ chôn chân ở phòng phẫu thuật không ra được. Một công trường xảy ra tai nạn, tình huống rất tệ, nhiều người bị thương, rất nhiều bác sĩ phải làm việc liên tục trong phòng cấp cứu và anh là một trong số đó.
Anh hết cách, đành phải rước phiền vào người đi tới phòng của y tá Điền, lúc này cô ấy đang có ca trực, người này lại biết Trần Nhược Vũ cho nên nhờ cô ấy giúp đỡ là tiện nhất. Anh đọc số di động của Trần Nhược Vũ, nhờ cô ấy nhắn tin hộ, nói anh đang bận việc, không thể cùng nhau ăn tối.
Mạnh Cổ bận việc đến nửa đêm. Anh lê thân mình vào phòng, chợp mắt một lúc, sau đó sẽ ăn cơm. Hộp cơm trên bàn đã nguội ngắt, mà anh cũng chẳng thấy đói nhưng anh biết, mình cần phải anh chút gi đó.
Loại chuyện như này đến tuổi thành gia lập thất cũng như nhau vậy.
Nghĩ vậy, anh nhớ tới Trần Nhược Vũ. Không biết hôm nay lỡ hẹn, cô sẽ phản ứng ra sao? Cô chắc sẽ thở phào nhẹ nhõm mà rời đi, giống như bây giờ anh đang thở phào một hơi vậy.
Quả nhiên, anh không nên có suy nghĩ này.
Không nên trêu chọc vào cô, cô là một cô gái tốt, mà anh cũng chẳng hẳn là một tên đàn ông đào hoa, cho nên anh lấy cuộc sống của mình ra để cảnh cáo bản thân, nhắc nhở anh không nên để chuyện như này xảy ra.
Mạnh Cổ bỏ cơm vào lò vi sóng hâm lại, vừa ăn và nghĩ, nên như vậy, anh với cô nên giữ khoảng cách.
Ăn cơm xong, anh và đồng nghiệp thay ca, sau đó anh về nhà.
Ngày mai anh có ngày nghỉ, có thể thoải mái nghỉ ngơi. Anh tính xem mai nên làm gì, có lẽ anh nên trở về nhà ăn cơm bữa cơm gia đình, tuy rằng cha mẹ anh nhất định sẽ nắm lấy cơ hội này để giới thiệu bạn gái cho anh, nhưng nói đi thì nói lại, có lẽ anh nên đi xem mắt, tìm một cô bạn gái.
Gần đây hành động của anh không rõ ràng, hơi thấy nhàm chán. Đàn ông ở thời kì cửa sổ không nên ‘ém’ lâu quá, nếu không sẽ bị coi thường.
Cũng như bây giờ vậy.
Mạnh Cổ về nhà, đang suy nghĩ nên gặp gỡ cô gái nào, vẫn là nhờ bạn bè giới thiệu thì tốt hơn, anh vừa nghĩ vừa thò tay vào túi quần, muốn cởi quần áo tắm rửa đi ngủ, sờ sờ thì sờ tới điện thoại.
Anh bỗng nhiên rất muốn biết Trần Nhược Vũ có gọi diện cho anh không, anh có để cho cô chờ lâu hay không.
Anh mở di động ra, trợn trò cả mắt.
“Thân mến. Anh cứ làm việc của anh, nhớ chú ý sức khỏe. Sao anh nỡ nhờ y tá Điền xinh đẹp dịu dàng giúp anh chuyển lời, anh nên chân thành cảm ơn cô ấy. Còn bữa đại tiệc lãng mạn ngọt ngào này, tôi sẽ một mình thưởng thức, anh cũng đừng để mình đói. Không cần phải lo cho tôi.”
Mạnh Cổ vừa cảm thấy buồn nôn và da gà nổi hết cả lên. Người con gái này bị điên thật rồi sao?
Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Vì chuyện gì mà khiến cô ấy phát bệnh?
Anh kéo xuống dưới, ở đó còn co một tin nhắn, thời gian gởi tới khá sớm.
““Bác sĩ Mạnh, tôi đến rồi. Tôi quyết định cùng anh ngắm chim thưởng hoa trong bầu không khí lãng mạn ở vườn hoa bệnh viện. Cùng anh thưởng thức bữa tối lãng mạn, anh mau xuống đây, tôi ở dưới vườn hoa chờ. Không gặp không về.”
Chim hót hoa thơm, cảnh sắc tuyệt vời, không khí lãng mạn ... ở vườn hoa.
Mạnh Cổ sững người, nhìn chằm chằm vào tin nhắn.
Nhìn rồi lại nhìn, sau đó anh bắt đầu có phản ứng. Anh bắt đầu bị kích thích, sau đó tức giận.
Hay lắm, rất hay!
Đến khi anh có phản ứng trở lại cũng là lúc hành vi bất lương của anh trỗi dậy, anh khen một cô gái, anh không nên trêu chọc lung tung, cô dám hoán đổi từ khách thành chủ!
Đây là ý gì?
Ý đá đểu quá rõ ràng!
Cô còn dám nói anh đừng lo cho cô!
Anh sao có thể không lo? Hiện tại, nhịp tim của anh đang nhảy tưng tưng, anh muốn giết chết cô!