Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.

ải làm sao em mới hết tức giận?”
“Em nghĩ thông suốt rồi sẽ nói với anh.”Lần này là tiếng nói vang vọng của Trần Nhược Vũ.
“Vậy em cảm thấy lúc nào mới thích hợp để nói với anh?”
“Anh về nhà đi.”
“Không về.”
“Anh ra khỏi nhà em đi.”
“Không ra.”
Trong ngoài cửa đều im bặt tiếng nói chuyện.
“Hai người có thể đừng hành xử như trẻ con thế được không?”Một giọng nói trong trẻo phá tan bầu không khí của hai kẻ ngốc này.
Mạnh Cổ quay đầu nhìn lại, Lương Tư Tư ăn mặc chỉnh tề, trang điểm xinh đẹp hai tay đang ôm ngực đứng trước cửa phòng của cô ấy, dường như tiếng khóc vừa rồi anh nghe thấy chỉ là ảo giác.
Mạnh Cổ đứng lên, cảm thấy hơi xấu hổ. Lương Tư Tư không để ý tới anh, đi tới, gõ cửa phòng Trần Nhược Vũ, nói: “Nhược Vũ, bạn mở cửa đi.”
Trần Nhược Vũ nhanh tay mở cửa, nghe lời đến thế cơ à, Mạnh Cổ trừng mắt, lông mày dựng ngược cả lên.
Trần Nhược Vũ cần phải làm chuyện trước tiên là đi vào phòng toilet: “Chờ mình quay ra còn lợi hại hơn nữa.”
Lương Tư Tư và Mạnh Cổ không hẹn mà cùng bĩu môi, tỏ vẻ coi thường câu nói của cô.
Đợi cho Trần Nhược Vũ đi ra, cô và Mạnh Cổ hai người bị áp tải ngồi xuống sofa, Lương Tư Tư đứng, nhìn hai người nói: “Được rồi, ngày mai mình đi rồi, không có cơ hội xen vào chuyện của hai người. Thật ra mình cũng không muốn xen vào, nhưng hai người quá chi là tẻ nhạt, làm cho người khác rất ngứa mắt. Cho nên, bây giờ có gì thì nói đi, nhân cơ hội mình ở đây hãy nói cho rõ ràng.”
Mạnh Cổ dương dương tự đắc: “Tôi không phải người tẻ nhạt, chẳng qua tôi chỉ phối hợp diễn xuất với trình độ của cô ấy.”
“Trình độ em gì chứ?”Trần Nhược Vũ trừng mắt nhìn anh: “Em ngoan ngoãn, đoan trang không giống người nào đó ngây thơ mà còn keo kiệt, lại còn cứng nhắc.”
“Ngoan ngoãn đoan trang là tính chất đặc biệt trên người của em, bây giờ em lại phát hiện thêm ra sao? Là ai muốn hát hò, ai ghi sổ nhớ, còn khóa mình ở trong phòng thiếu chút nữa tự làm ‘ nghẹn ‘ chính mình?”
“Đó là vì ai mua sầu riêng mà còn dám để ở ngoài cửa để người khác trộm mất. Là ai không biết phân biệt đúng sai xử oan cho người khác, ích kỉ còn không thèm để ý đến người khác.”
“Dừng, dừng.”Lương Tư Tư không chịu nổi: “Hai người, nên từ từ nói một để tính toán cho rõ ràng. Nhược Vũ, bạn nói trước đi, bạn nêu rõ quan điểm của mình.”
“Anh ấy nói, thời gian qua lạnh nhạt với mình vì ngày đó mình nói là đi ăn cơm với bạn, anh ấy thấy mình đi ăn cơm cùng người đàn ông khác. Bạn nói xem, làm sao có thể không giận được chứ!”
“Thế thôi sao?”
“Mình bị oan. Rõ ràng là không phải, mình ở trước cổng nhà nhìn thấy Chu Triết cho nên mới cùng nhau về nhà mà thôi.”
“Được rồi.”Lương Tư Tư rời tầm mắt sang Mạnh Cổ: “Bác sĩ Mạnh, ngày đó Nhược Vũ đi ăn cơm với tôi, sau đó tôi có hẹn gặp mặt đám bạn khác, cho nên bạn ấy tự về nhà. Chuyện là như vậy.”
Trần Nhược Vũ trừng mắt nhìn Mạnh Cổ, sau đó gật đầu bỏ phiếu kiên quyết.
Mạnh Cổ yên lặng, tự biết mình đuối lý, vô cùng xấu hổ.
Lương Tư Tư nói tiếp: “Không phải có nhiều chuyện sao? Bác sĩ Mạnh, nếu anh bắt được cô ấy đang hồng hạnh vượt tường* thì hãy mắng cô ấy nhưng đây không phải chỉ là hiểu lầm thôi sao? Còn bạn nữa, Nhược Vũ, bạn cảm thấy anh ấy lạnh nhạt với bạn, sao bạn không đi tìm đánh cho anh ấy một trận, đánh rồi sẽ biết lí do vì sao lại lãnh đạm với nhau sao? Hai người nhẫn nhịn lâu đến vậy, có ích gì chứ?”
(*)Hồng hạnh vượt tường ý chỉ người phụ nữ đã có chồng nhưng còn ngoại tình.
"Xuân xắc khắp vườn không cách giữ, một đóa hồng hạnh vượt tường ra". (Yahoo)
Hai người liếc nhìn nhau một cái, cả hai đều không lên tiếng.
Trần Nhược Vũ mím chặt môi, nửa ngày mới chịu lên tiếng: “Nhưng sao có thể mắng nhiếc loạn xị lên như vậy chứ, rất ảnh hưởng đến tình cảm. Hơn nữa, anh ấy bận rộn như vậy, đôi khi cáu gắt mình cũng hiểu được, mình cũng muốn tới chỗ anh ấy. Muốn chăm sóc cho anh ấy nhưng cứ ở bên nhau là lại cãi nhau. Thực sự là mình chẳng làm được gì.”
Thì ra không đánh cũng không mắng chỉ là đau lòng. Cô cố gắng nhẫn nhịn mấy ngày qua chẳng phải phí công rồi sao?
Mạnh Cổ nhìn cô, rất muốn nói xin lỗi, nhưng Lương Tư Tư đang ở trước mặt, anh đành nuốt lời nói vào bụng.
Trần Nhược Vũ thấy hơi choáng váng, quờ tay lấy một lon bia, uống một ngụm.
Mạnh Cổ và Lương Tư Tư đều trừng mắt nhìn cô, đến ngụm thứ hai vì quá xấu hổ nên cô đành đặt lon bia trở lại bàn.
“Là anh ấy không tốt, Tư Tư bạn phê bình anh ấy đi.”
“Mình phê bình anh ấy làm cái gì, nếu bạn cảm thấy anh ấy không tốt thì đá đi, mình đưa bạn tới thành phố H cùng nhau đi tìm mùa xuân.”
Hai người con gái bị Mạnh Cổ trừng mắt.
Trần Nhược Vũ cúi đầu, thỏ thẻ nói: “Mình không muốn đi, mùa xuân ở thành phố H không có bác sĩ Mạnh, mình thích anh ấy lâu như vậy mà.”
Mạnh Cổ hơi thở gấp gáp, Lương Tư Tư liếc mắt nhìn anh: “Đừng kích động, bạn ấy say rồi.”
Mạnh Cổ trừng mắt nhìn lại Lương Tư Tư: “Uống rượu mới nói lời thực lòng.”
“Chờ đến thành phố H, tìm được người so với anh ấy tốt hơn và hợp với mình, bạn hãy nói cho mình b