XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341956

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1956 lượt.

lẽ anh không được coi là một đối tượng tốt, có lẽ anh nói chuyện không dễ nghe, có lẽ thấy anh hiền lành nên ai cũng dễ ưa mắt. Tóm lại, anh đã từng theo đuổi con gái, anh cũng được người khác theo đuổi, nhưng anh chưa từng, chưa từng, bị con gái giỡn mặt!
Cô, cô dám giỡn mặt anh!
Đàn ông thói hư tật xấu, ai cũng có, nhưng chưa bao giờ anh làm ảnh hưởng đến người khác.
Anh bị đối xử như này! Anh không thể kiềm chế được.
Anh muốn cùng cô giữ khoảng cách, nhưng nhìn thấy cô bị anh đẩy ra xa thì không được vui. Anh cho rằng cô và anh không cùng một thế giới, thế nhưng cô lại đạp lên suy nghĩ này khiến anh có chút phản cảm. Lúc anh trêu đùa cô thì được, nhưng bây giờ cô dám giỡn mặt với anh thì anh lại tức giận.
Chuyện này gay go rồi đây.
Nhưng anh cảm thấy Trần Nhược Vũ còn xấu xa hơn anh.
Cô rõ ràng không muốn theo đuổi anh nữa, vì sao còn cố ý như vậy?
Cô trêu chọc anh, khiến anh rối loạn, khiêu chiến với anh.
Trần Nhược Vũ, rốt cục thì em muốn gì đây?
Anh thất tình
Trần Nhược Vũ ôm chân ngồi ở sau cánh cửa, cảm thấy bản thân rất oai phong.
Tên đàn ông xấu xa kì lạ kia, một khi ghen lên cũng thật quá đà. Cô đâu có nói dối, cô rõ ràng là nói thật, chỉ là chính anh tự suy diễn, anh còn không biết xấu hổ đi mắng người khác.
Không thèm để ý anh đến anh nữa, nhưng thật ra trong lòng cô lại rất khó chịu. Tư Tư đi rồi, mà ác bá tiên sinh nhà cô lại hiểu lầm cô. Trần Nhược Vũ càng nghĩ càng muốn khóc.
“Em đừng ngồi dưới đất, ở đó lạnh lắm.”Giọng nói Mạnh Cổ tức giận thấy rõ.
Trần Nhược Vũ bỗng hoảng sợ, nhìn trái nhìn phải, làm gì có ai, sao anh biết cô đang ngồi dưới đất? Suy nghĩ mất nửa ngày, cô nhớ tới người vừa nói chuyện, có lẽ anh nghe thấy tiếng động cô ngồi ở dưới đất.
Trần Nhược Vũ xoa xoa cái đầu phản ứng chậm chạp của cô, thấy hơi đau đau.
“Bác sĩ Mạnh, em đau đầu.”
“Em mở cửa đi, anh khám cho em.”
“Không cho anh khám, để cho anh tức chết.”
Mạnh Cổ thở dài: “Trần Nhược Vũ.”
“Sao nữa!”Giọng nói của cô bắt đầu căng lên.
“Em đứng lên đi, đừng ngồi dưới đất, lạnh lắm.”
“Không đứng dậy được.”Cố tình làm trái ý anh.
“Em muốn bị bệnh sao.”Giọng nói của anh còn hung dữ hơn cả cô.
“Thử thì thử.”Cô càng tỏ ra hung dữ hơn.
Ngoài cửa, Mạnh Cổ thở dài, rất muốn đá văng cánh cửa này ra chỗ khác. Anh ngồi xổm xuống, cách một cánh cửa nói với cô: “Trần Nhược Vũ, em không phải đang khát sao? Anh đưa nước cho em.”
“Không uống.”
“Vậy em khát thì phải làm sao?”
“Khát chết cũng được, dù sao anh cũng chẳng đau lòng.”
Mạnh Cổ rất muốn mắng cô ăn nói bỗ bã, về sau ai dám cho Trần Nhược Vũ nhà anh uống rượu, anh sẽ đánh chết hắn.
“Trần Nhược Vũ, em uống mấy chai?”
“Em không say.”
“Anh đâu nói em say, chỉ muốn hỏi em một chút, bàng quang của em có trướng chưa?”
“Bàng quang ở đâu em cũng chẳng biết.”
“Được rồi, em có đầy bụng không? Muốn đi toilet không?”
“Hả?”Trần Nhược Vũ ngẩn người. Đúng là, cô khóa nhầm cửa rồi, cô không phải khóa Mạnh Cổ ở bên ngoài mà cô khóa cô ở bên trong.
Khát không uống được nước, mót cũng không đi được toilet.
Quá ngu!
Trần Nhược Vũ tỉnh táo hơn một chút.
Ngoài cửa, Mạnh Cổ nói tiếp: “Em mở cửa ra đi, uống nước trước đã, sau đó đi toilet rồi về giường nghỉ ngơi một lúc. Anh sẽ giúp em mát xa, đầu không đau nữa thì em hãy tiếp tục phê bình anh, được không?”
“Không được.”Mặc kệ anh nói gì, cứ trả lời là không được. Lần này, anh thực sự quá đáng, không tìm hiểu kĩ đã mắng cô, ngày sau thì thế nào?
Trần Nhược Vũ bắt đầu khóc bù lu bù loa trong phòng, bọn họ còn có sau này sao? Vì sao cô không có niềm tin vậy.
Ngoài cửa, Mạnh Cổ mặt mày đen xì: “Em khóc cái gì?”
“Thương tiếc một chút khi em mất đi hai ngày lưu luyến trong tình cảm.”Trần Nhược Vũ vừa quệt nước mắt vừa nghe thấy Mạnh Cổ ở bên ngoài bắt đầu đọc ‘ Tam Tự Kinh”*.
(*)Tam Tự Kinh (chữ Hán: 三字經)[1'> là một cuốn sách của Trung Quốc được soạn từ đời Tống, đến đời Minh, Thanh được bổ sung. Sách được dùng để dạy học cho học sinh mới đi học. Ở Việt Nam trước đây cũng dùng sách này. Nội dung cuốn sách hơn 1000 chữ, bố trí ba chữ một câu có vần. Hiện nay những người học chữ Hán cũng học nó để có số vốn 600 chữ để rồi tiếp tục học lên cao. (Wiki)
“Anh còn dám mắng người!”
“Anh đâu có mắng ai.”Gương mặt Mạnh Cổ xanh như tàu lá, đáng tiếc Trần Nhược Vũ không nhìn thấy: “Em đứng lên trước đi, đừng ngồi ở dưới đất.”Anh tận tình dỗ dành.
“Không cần anh lo.”
“Anh mặc kệ em cũng được, vậy em đi ra ngoài đi toilet trước đi, uống nhiều nước như vậy không thấy buồn sao? Em đóng cửa nhốt mình ở trong đấy làm gì?”
Anh vừa nói dứt lời, anh nói là đi toilet, cô cũng thấy buồn thật. Hic, hic, hic cô khóa nhầm cửa rồi, nhưng tuyệt đối không thể nhận sai.
Hai người kéo co một lúc, một trong một ngoài. Cuối cùng Mạnh Cổ lên tiếng hỏi: “Phải làm thế nào mới chịu đứng lên?”
Bên trong không có tiếng trả lời.
Lại hỏi: “Phải làm sao em mới chịu mở cửa?”
Bên trong vẫn không có tiếng trả lời.
Mạnh Cổ lại hỏi: “Ph