XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341894

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.

chơi, cho dù là nam hay nữ, mọi người đều hỏi xem người ta làm nghề gì, một tháng kiếm được bao nhiêu tiền, gia thế như nào, bạn trai làm nghề gì, tiền lương bao nhiêu, vậy là đang muốn tốt cho con sao? Đây chính là thói hư tật xấu của người già. Sau đó, lại hỏi đến chuyện con cái, chồng làm nghề gì, thu nhập bao nhiêu, hai người ngồi đó hỏi đủ thứ chuyện, rồi nói chuyện này không được, chuyện kia không đúng, sau đó mọi người ngồi một chỗ xoi mói đủ chuyện, thị phi rất nhiều, vậy có nghĩ cho người trẻ tuổi như con không?”
Trần Nhược Vũ nhất thời kích động, giọng nói lớn, nói cũng nhiều. Mẹ Trần nghe cả một tràng dài như vậy, mọi người trong phòng khách liền tới xem có chuyện gì đang xảy ra. Vẻ mặt mẹ Trần bừng bừng sát khí, ‘ bốp’ tát cô một cái.
Trần Nhược Vũ cắn răng, chịu cái tát này, không hề hé nửa lời, sau đó lướt qua người mẹ cô đi thẳng vào phòng.
Cha Trần ở bên cạnh sốt ruột: “Có chuyện gì thì từ từ nói, sao lại đánh con chứ?”
Mẹ Trần đánh xong cũng thấy hối hận, mọi người đứng ở đó cũng không biết nên nói gì, vẻ mặt cũng trầm ngâm. Cô hai của Trần Nhược Vũ hiểu ra vấn đề, liền lên tiếng hạ hỏa: “Đừng nóng giận, đang là năm mới, đứa nhỏ có gì không đúng từ từ dạy dỗ lại. Nào nào, chúng ta ra ngoài uống trà.”Vừa nói, vừa kéo mẹ Trần ra ngoài phòng khách.
Trần Nhược Vũ đờ đẫn ngồi trong phòng khiến cho em trai cô hơi thấy sợ. Phòng của cậu đã bị chú hai chiếm đóng, không có chỗ ngủ, mẹ nói, trong nhà có khách không được ra ngoài chơi, trong phòng khách thì có cả đống người, cậu đành phải ôm truyện tranh trốn trong phòng chị đọc, kết quả khi chị trở về thì sắc mặt đen sì, dọa cậu sợ tới giật bắn cả mình.
“Chị, chị làm sao vậy?”Cậu cẩn thận hỏi.
Trần Nhược Vũ ngồi ở mép giường, không để ý tới em trai mình.
Em trai cô cẩn thận mở cửa phòng ra ngoài quan sát, bên ngoài vẫn bình thường, cha Trần lén lút liếc sang nhìn phòng của Trần Nhược Vũ, sau đó em trai cô lùi vào trong phòng, nhỏ giọng hỏi: “Chị, cho em ít tin tức, xảy ra chuyện gì? Sao hỏa đụng vũ trụ? Có cần em ra khỏi nhà tránh mặt một chút.”
Trần Nhược Vũ vẫn không để ý tới cậu, cô đang khổ sở đến phát khóc. Cố nén cảm xúc của mình lại, tên nhóc xấu xa này còn làm loạn. Cô rút điện thoại ra, gọi cho Mạnh Cổ, những lúc như này chỉ có ác bá tiên sinh mới có thể an ủi cô.
Điện thoại có người nghe máy, không đợi cô lên tiếng trước, Mạnh Cổ đã tranh lời: “Nói chuyện nhanh đến vậy sao?”
“Còn chưa nói được.”Nói đến là thấy buồn, anh còn đang chờ đợi tin tức từ cô, vậy mà cô khiến cho mọi chuyện hỏng bét.
“Làm sao vậy?”Anh cảm nhận được sự khác thường trong giọng nói của cô.
Cô do dự nửa ngày, chỉ nói: “Tâm trạng em không được tốt lắm.”
Em trai cô dùng thái độ nghi ngờ quan sát Trần Nhược Vũ, nổi da gà quá, người con gái này còn biết làm nũng đó, tình huống này ...
“Vì sao tâm trạng không tốt? Em leo cầu thang cao quá hả?”Anh đưa cô tới tận nhà, tòa nhà này hơi cao, có lẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.
“Em cãi nhau với mẹ.”Cô cắn môi, đưa tay xoa xoa giường.
“Ừm.”Đầu dây bên kia tỏ vẻ không đồng tình: “Vậy em có cần tới anh đá cửa hộ không, hay là xuống dưới đi, chúng ta cùng nhau bỏ trốn?”
Cô bị anh chọc cho phì cười: “Hai người sẽ bị đánh gãy chân.”
“Không đâu.”
“Em vừa rồi bị đánh đó.”
Lúc này, đầu dây bên kia im lặng, sau đó Mạnh Cổ nói: “Nhà em ở tầng mấy, anh sẽ lên đó.”
“Anh còn chưa đi sao?”Anh rõ ràng nói là đi tìm Doãn Tắc giải khuây, sau đó sẽ chờ tin tức từ cô.
“Anh ở dưới nhà em, tên Doãn Tắc kia chả có hứng thú gì cả, nên anh chờ em.”
Trần Nhược Vũ cảm động đến muốn khóc: “Em sẽ xuống dưới, anh đừng đi.”
Cúp điện thoại, cô lau nước mắt, không thèm để ý tới vẻ mặt kinh ngạc của em trai, Trần Nhược Vũ mở cửa đi ra ngoài.
Đi ngang qua phòng khách, mọi người đang nói chuyện cũng dừng lại, Trần Nhược Vũ không nghĩ nhiều, chỉ nói: “Con ra ngoài có chuyện.”Sau đó cô mở cửa đi ra ngoài.
Mẹ Trần đuổi tới cửa, muốn gọi cô quay lại nhưng Trần Nhược Vũ đã nhanh chân chạy, không còn chút bóng dáng.
Chạy tới dưới nhà, nhìn thấy xe Mạnh Cổ qua nhiên vẫn đỗ ở chỗ đưa cô về nhà. Cô chạy nhanh tới, Mạnh Cổ xuống xe, cô nhào vòng lòng, ôm chặt lấy anh.
“Đáng thương quá.”Mạnh Cổ xoa xoa đầu cô: “Em làm việc luôn khiến anh lo lắng, nhưng còn vượt qua cả trí tưởng tượng của anh.”
“Em đâu có.”Đang an ủi người khác đây sao?
“Ai đánh em?”
“Mẹ em.”
“Nhà em, mẹ em là to nhất?”Kì thực chuyện gia đình cô anh đã được cung cấp thông tin đầy đủ nhưng vẫn cần xác nhận một chút.
“Vâng.”
“Đi, chúng ta lên nhà em.”
“Đừng.”Cô vội vàng giữ chặt lấy anh, trên nhà đều là đầm rồng hang hổ, hôm nay không nên chiến.
“Sao vậy?”
“Trên nhà em có nhiều người lắm, đều là người trong nhà, cô cả cũng đến, còn dẫn theo cả một người đàn ông.”
“Uhm.”Đàn ông? Đây là trong điểm rồi: “Năm mới rồi, mà vẫn còn xem mắt?”
Trần Nhược Vũ cúi đầu, rất khó chịu: “Em đã nói với mọi người là em có bạn trai rồi.”
“Vậy nên mọi người mới nói là em đang nói dối?”
Trần Nhược Vũ càng k