Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341898
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1898 lượt.
học cũ, hẹn ngủ lại ở nhà bạn, tối cô không về.
Mẹ Trần đang chơi mạt chược, vận may đang đến kìm không được, không hề quan tâm đến chuyện của con gái, không nhanh không chậm trả lời rồi cúp phăng điện thoại.
Hóa ra đơn giản đến vậy, Trần Nhược Vũ cảm thấy lâng lâng. Đưa Mạnh Cổ đi ăn các món ngon ở thành phố C, sau đó đến chợ đêm nổi tiếng ở đây, hẹn hò lãng mạn buổi tối, ban đêm quay trở lại khách sạn ngọt ngào.
Không cần ngủ dưới đất, không phải nghe tiếng gáy, còn được ác bá tiên sinh âu yếm giúp cô làm ấm giường, Trần Nhược Vũ vô cùng vui vẻ, hoàn toàn xem nhẹ những chuyện nguy hiểm sắp xảy ra.
Cho đến ngày hôm sau, mang theo tâm tình đang bay bổng mở cửa vào nhà, ngay lập tức cô trợn tròn cả mắt.
Tính tình anh rất tốt
Trong nhà rất đông người.
Hai bàn mạt chược, trên sofa cũng chật kín người, ghế dựa đều trở thành mắc treo quần áo, mọi người ngồi đông như kiến. Ngoại trừ mấy người thân tới chúc Tết ra thì còn có vài người cô không quen biết. Trong đó, có một người trẻ tuổi ngồi bên cạnh cô của Trần Nhược Vũ. Cha Trần cũng ngồi đó nói chuyện, điều này khiến cho Trần Nhược Vũ có dự cảm không tốt.
Trần Nhược Vũ hơi ngạc nhiên, mọi người trong nhà đều hơn bốn mươi tuổi, cô nghĩ đến việc chỉ hai ngày nữa họ hàng thân thích sẽ rời. Lúc đó, sẽ cùng Mạnh Cổ thương lượng kết quả, cho dù thế nào thì hôm nay cũng sẽ tìm cơ hội nói chuyện của Mạnh Cổ với cha mẹ, sau đó hai ngày tới cô sẽ tích cực ở bên cạnh anh, chờ họ hàng đi rồi, gia đình yên ắng lại một chút, cô sẽ dẫn Mạnh Cổ về nhà cho cha mẹ gặp mặt, rồi hết ngày nghỉ, cả hai sẽ cùng nhau trở về thành phố A.
Thế nhưng theo tình hình hiện nay, cô sẽ không bị dẫn đi xem mắt chứ?
Trần Nhược Vũ cười không nổi, tính cô rất hiền, rất hiền nên dễ hay xảy ra vấn đề. Lý Siêu xem ra cũng không phải là người có tính cách đặc trưng gì cả, cho nên anh ta sẽ không phải là một vấn đề lớn. Tình huống như này, đổi lại là ác bá tiên sinh nhà cô, sẽ khiến không ít người phải nịnh nọt. Trần Nhược Vũ nghĩ rằng, cô vẫn thích người có cá tính xấu xa hơn.
Trần Nhược Vũ nói muốn đi toilet, thất lễ một chút. Sau đó dạo một vòng, rồi kéo tay cha cô nói là toilet bị tắc, muốn cha cô vào thông.
Toilet luôn là cái cớ mà dùng để thoát thân, cũng là nơi để trưng cầu ý kiến.
Cha Trần không hiểu, muốn đi toilet thì tự mình thông lấy, gọi cha thì có ích lợi gì chứ? Còn chưa kịp mở miệng, đã bị con gái xét hỏi: “Cha, chuyện gì xảy ra vậy, sao mọi người không nói với con một tiếng.”
“Gì mà không nói với con chứ? Hôm qua, cô cả của con gọi điện tới, nói là hôm nay tới chúc Tết, trong điện thoại cũng nhắc tới chuyện của con. Cô hai con nói là muốn giới thiệu đối tượng cho con, cô cả con trả lời là vừa hay có một đối tượng khá vừa mắt, hôm nay sẽ tới nhà cô chúc Tết, cô sẽ đưa tới nhà ta. Hôm qua con không ở nhà, nói với con kiểu gì?”
“Cha, chuyện này nên từ chối, con đã có bạn trai rồi. Vậy bao giờ thì tan cuộc?”
“Con đừng có tâm lý bài xích, mọi người giới thiệu đối tượng cho con là có ý tốt. Con đừng lấy lí do để từ chối, mẹ con hôm qua nhắc đến chuyện này liền không được vui, con lớn như vậy rồi, đừng khiến cha mẹ phải bận tâm. Trước mắt con cứ thử quen biết với cậu Lý Siêu này xem sao, cũng không bảo con phải lập tức kết hôn ngay, cha cũng nói chuyện với cậu ta một lúc, cảm thấy cũng khá được, nếu con không thích thì đến lúc đó hãy nói với cô con một tiếng, sau đó không gặp cũng không sao. Chứ đừng nói là mình có bạn trai rồi, đừng chọc giận mẹ con, đến lúc đó không có người đưa tới, con định tính sao?”
Cha Trần nói còn chưa xong, mẹ Trần bỗng xuất hiện ở cửa toilet: “Hai người ở trong này thì thầm to nhỏ chuyện gì? Tiểu Vũ lại gây ra chuyện gì? Khiến tôi tức giận sao?”
“Không có gì, không có gì.”Cha Trần nháy mắt với Trần Nhược Vũ.
Thế nhưng cô không để ý, cô nói: “Con có bạn trai rồi, con không xem mắt đâu.”
Sắc mặt mẹ cô trầm xuống, sau đó cười lạnh: “Có bạn trai rồi? Được, bây giờ gọi cậu ta tới đây, mẹ xem xem cậu ta như thế nào.”
“Bên ngoài nhiều người như vậy, con tính là sau hai ngày nữa sẽ gọi anh ấy tới.”
“Sao phải qua hai ngày, cô con dẫn cả đối tượng xem mắt tới, con có bạn trai không đưa tới, là kiểu gì? Năm mới tới rồi, ngay cả việc tặng quà cũng không biết sao?”
“Đưa người tới rồi để mọi người xem như con khỉ làm trò thì mới được cho là lễ phép sao?”Trần Nhược Vũ rất tức giận, cô nghĩ tới việc ác bá tiên sinh nhà cô sẽ giống như Lý Siêu bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm vào rồi đánh giá, có nghĩ thôi cô cũng thấy đau lòng: “Cô cả dẫn người tới như vậy con thấy rất xấu hổ, mọi người có thể nghĩ tới cảm nhận của con trẻ một chút được không, chúng con cũng có lòng tự trọng, không thể làm theo ý của mọi người mãi được.”
Giọng nói của Trần Nhược Vũ hơi lớn, khiến mẹ cô tức đến đỏ cả mặt: “Đưa người tới đây, còn không phải vì con. Hai người già này vì ai chứ? Không phải dốc hết tâm tư vì muốn tốt cho con trẻ sao.”
“Bạn bè của con tới nhà