Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341904
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.
i đều choáng váng cả mặt mày, đồ ăn có thể biến thành một bó hoa xinh đẹp đến vậy, so với hoa hồng còn đẹp hơn nhiều lần.
Lãng mạn quá mức, khiến người ta không khỏi ghen tị.
Cao Ngữ Lam nước mắt lấm lem đầy mặt, ôm chặt lấy Doãn Tắc. Trần Nhược Vũ cảm động đến sắp khóc, thì ra người lãng mạn như này vẫn chưa tuyệt chủng hẳn.
Mạnh Cổ chủ động cầm bó hoa thay Cao Ngữ Lam, Trần Nhược Vũ nghĩ, người đàn ông của nhà cô cũng không hề kém cạnh, đến lúc cần kíp vẫn biết quan tâm đến người khác.
Thế nhưng Mạnh Cổ quay người lại, đem rau dưa gạt sang một bên, cầm miếng cá hồi nhìn Trần Nhược Vũ nói: “Gọi nhân viên đem mù tạc và nước chấm tới cho anh.”
Nước chấm và mù tạc? Có lẽ nào nên hoan hô vì sự thông thái của anh không!
Kết quả anh còn nói: “Anh cũng có thể đem xương con người chế tạo thành một thứ mới mẻ hơn.”
Trần Nhược Vũ đen mặt, đem xương người tạo thành bó hoa cầu hôn, ai dám gả cho anh.
“Em cứ chờ xem.”Anh còn dám lên tiếng!
Trần Nhược Vũ khóc không ra nước mắt.
Nếu đó là bó hoa làm từ xương người, cô sẽ không bao giờ nhận!
Buổi họp mặt bạn bè kết thúc, Trần Nhược Vũ bị Mạnh Cổ kéo tay chạy trốn. Bởi vì khi nước chấm và mù tạc được mang lên, anh còn ra sức kêu gọi mọi người cùng nhau ăn cá hồi. May mắn đây không phải lẩu chứ nếu không thì đến xác rau cũng chẳng còn lấy một cọng, đảm bảo bó hoa sẽ tan nát.
Doãn Tắc sau khi bay bổng với tình yêu xong, vừa quay đầu thấy Mạnh Cổ đang ung dung ăn uống, nổi giận đùng đùng, thiếu chút nữa trình diễn luôn bài anh em tàn sát lẫn nhau. Chẳng biết xấu hổ, Mạnh Cổ còn cười haha, kéo tay Trần Nhược Vũ bỏ chạy.
“Hẹn hò với anh.”Anh yêu cầu, cả hai đi dạo phố xong liền thấy mệt mỏi, vì mấy ngày nay cô chẳng được ngủ giấc tử tế, vì thế anh đưa cô về khách sạn.
Trần Nhược Vũ đang nằm trên chiếc giường mềm mại chìm vào giấc ngủ, có bạn trai thật tốt, có thể tìm nơi cho cô đi ngủ.
Đang say giấc nồng, cô đang ngủ mơ, mơ thấy mẹ đang hỏi cô”“Tiểu Vũ, mẹ đưa bạn trai con tới.”Vừa nói vừa dẫn theo một hàng dài đàn ông tới.
Trần Nhược Vũ bị dọa cho ngây người, nói: “Con có bạn trai rồi, thật đó.”Nói xong, cô chạy ra lôi Mạnh Cổ tới, kết quả, kéo theo hàng dài Mạnh Cổ.
Cô cũng kinh ngạc, mẹ cô lớn tiếng: “Cậu ta là bạn trai con?”
Trần Nhược Vũ đang định nói: “Vâng.”Thì kết quả mẹ cô biến thành cha Mạnh: “Tôi đã đồng ý chưa?”
Biến chuyển như này khiến cô sợ hãi, đột nhiên tỉnh dậy.
Vừa mở mắt, khuôn mặt Mạnh Cổ đã ở ngay trước mặt cô, giật mình dường như cha Mạnh biến thành anh, dọa cô sợ phát khiếp.
Mạnh Cổ nhíu mày, chạm nhẹ vào đôi lông mày đang nhíu của cô: “Ngủ giống hệt heo, vừa mở mắt sao lại sợ đến thế.”
Trần Nhược Vũ vẫn chưa định hình lại được, không trả lời anh. Mạnh Cổ ôm cô vào trong ngực mình, vỗ nhẹ sau lưng cô: “Sao vậy? Nằm mơ?”
“Vâng.”
“Mơ thấy gì?”
“Một đống bạn trai.”
“...”
Sau một lúc: “Trần Nhược Vũ, em có một đống bạn trai?”
“...”
Câu hỏi này khiến Trần Nhược Vũ hoàn toàn tỉnh táo.
“Không xong rồi, bây giờ mấy giờ rồi?”Trong phòng tối đen, chỉ có ngọn đèn ngủ sáng mờ mờ.
“Mới năm giờ.”
“Em ngủ lâu vậy sao?”Cô hét chói tai: “Xong rồi, xong rồi, cả đêm em không về mẹ em sẽ đánh gãy chân mất.”
“Chưa phải là ban đêm, em đâu có cả đêm không về?”
“Không phải năm giờ rồi sao? Trời sẽ sáng đó.”Cô quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, kéo rèm cửa ra, tối đen.
“Là năm giờ chiều, đương nhiên trời sẽ tối.”Mạnh Cổ tức giận, xoa xoa lưng cô.
Trần Nhược Vũ ngứa ngứa, bắt lấy tay anh. Anh tiếp tục sờ, sờ thắt lưng của cô, rồi từ từ nhích lên trên.
“Đừng làm loạn.”Cô nắm lấy tay anh, lần này anh nghe lời, cút ra xa, nhưng rất nhanh lại chạy trở lại, đưa điện thoại cho cô.
Trần Nhược Vũ ổn định lại hơi thở, cầm vội lấy điện thoại, không có cuộc gọi nhỡ nào, xem ra người trong nhà không tìm cô.
“Gọi điện thoại về nhà.”
“Được.”Cô đang có ý này, cô định gọi về nói một lúc nữa sẽ về.
“Nói với mẹ em là hôm nay ngủ lại ở nhà bạn.”
“Hả?”Trần Nhược Vũ quay đầu, nhìn thấy ánh mắt Mạnh Cổ bỗng hóa thành sói, mặt mày cô đỏ lựng.
Anh lại tiếp tục sờ lần, ôm lấy cô, cắn lỗ tai của cô: “Chẳng lẽ em không nhớ anh sao?”
Nhớ đến chết, nhưng cô càng sợ gãy chân hơn.
“Ngày mai về, phải nói chuyện chúng ta với cha mẹ em, biết chưa? Nói hết tất cả, càng nhiều người biết càng tốt.”
Hứ, không phải đang thảo luận chuyện ngủ qua đêm sao, sao lại chuyển nhanh đến việc ngày mai? Nhưng Trần Nhược Vũ vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Anh đã đến đây, đương nhiên cô phải nói rõ ràng với cha mẹ càng sớm càng tốt.
“Em làm việc anh không được yên tâm, cho nên hôm nay ở lại đây, để anh dạy dỗ em một chút, cho em dũng khí và năng lượng.”
Vì sao từng chữ từng câu nghe rất bình thường, nhưng sao từ miệng của ác bá tiên sinh nói ra đều mang lại cảm giác sắc dục vậy?
Trần Nhược Vũ mím chặt môi, hơi do dự.
“Ngoan.”
Chỉ một từ rất dịu dàng, ác bá tiên sinh đã thu phục hoàn toàn được Trần Nhược Vũ.
Đầu óc Trần Nhược Vũ choáng váng, gọi điện về trong nhà nói rằng đang vui vẻ với bạn