Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341911
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1911 lượt.
ay cả bữa tối nay, cũng chỉ biết gặm mì ăn liền trừ bữa, tôi không có tiền. Hơn nữa, tôi mới đổi số điện thoại, còn phải lo liên hệ lại với khách hàng, sẽ tốn không ít thời gian.”
“Cùng đường đúng không? Công việc bận rộn đúng không? Tất cả là do cô tự mình gây ra, không đáng thương hại!”
Trần Nhược Vũ thở dài, cố gắng cùng anh thương lượng: “Nếu không, chờ tôi có tiền, tôi sẽ mời bác sĩ Mạnh ăn tới no căng bụng thì thôi.”
“Chờ đến khi cô có tiền? Chuyện như thế có thể xảy ra sao, trên đời này còn có hy vọng sao?”
“Tôi ...”Trần Nhược Vũ trợn tròn mắt.
Chịu đựng, chịu đựng.
“Ngày mai, sáu giờ, cô ở nhà chờ, tôi tới đón cô.”
“Tôi đang bị viêm dạ dày, có những món phải ăn kiêng, để lần khác đi.”
“Cô ngồi nhìn, tôi ăn, dạ dày cô không tốt nên ăn ít thôi.”
Nghe xem, anh có thể quá đáng hơn nữa không?
“Về thời gian đi ăn ấy, sáu giờ là thời điểm tan tầm, sẽ rất dễ kẹt xe. Bác sĩ Mạnh không tiện qua chỗ tôi đâu, chúng ta nên chuyển sang cuối tuần, hẹn lại đi.”
“Tôi lái xe sẽ tới bất tiện? Nhìn không ra cô lại quan tâm tới tôi như vậy. Thôi được rồi, đổi lại cô đến đón tôi, cô nên đi sớm một chút, sáu giờ tới văn phòng bệnh viện chờ tôi.”
Giết cô đi, à không, giết chết tên bác sĩ kia đi.
Loại người nào thế này!
Vẻ mặt Trần Nhược Vũ đầy bi ai. Vậy phải làm sao bây giờ? Bữa cơm này sao nuốt nổi!
Bữa tối lãng mạn
Trần Nhược Vũ thao thức cả đêm.
Không chỉ vì Mạnh Cổ ép tới sầu thảm mà còn vì gia đình cô khiến cô trằn trọc không nguôi.
Cả đêm cầm điện thoại suy nghĩ, cũng không dám gọi điện thoại về nhà. Cô tự hỏi chính mình, có phải vì hôm sau gặp lại Mạnh Cổ khiến cô đau đầu hay không. Không chỉ đau đầu vì không có tiền mời anh ăn cơm, mà còn cả thái độ của anh.
Anh để ý cô làm gì? Nên mặc kệ cô là tốt nhất. Trong lòng rối loạn như tơ vò, không biết nên giải thích thế nào với cha mẹ, bây giờ nghĩ cũng không ra được câu nào để nói, vậy thôi, cứ từ từ rồi gọi.
Mơ mơ màng màng cả đêm, lúc ngủ cô đã nằm mơ.
Trong mơ, cô bị mẹ cầm chày cán bột đuổi đánh, vừa đuổi vừa mắng: “Con không biết sĩ diện là gì sao? Loại chuyện như này cũng dám làm, nếp nhăn trên mặt cha mẹ đều có là vì con, con còn có mặt mũi mà trở về sao!”
Trần Nhược Vũ ba chân bốn cẳng bỏ chạy, giống như xé gió toạc mưa, chạy như bay. Hai bên đường có rất nhiều cây, nhìn kĩ lại, thì ra không phải là cây, mà là người. Cảm thấy rất kì lạ, bỗng nhiên có cẳng chân của ai thò ra ngáng cô, thế là Trần Nhược Vũ ngã sấp xuống mặt đường.
Vừa hay úp mặt ngay vào vũng bùn. Cô ‘phì phì’ nhổ bùn ra khỏi miệng, quay đầu thì thấy, cẳng chân ngáng cô lúc nãy là Tề Na.
Ngọn lửa trong lòng Trần Nhược Vũ bỗng bùng cháy, cái loại tiểu nhân vô sỉ này, dám ngáng chân cô. Cô nhảy dựng lên, xông đến, một tay đẩy Tề Na ngã dúi dụi xuống đất, ngồi trên người cô ả.
Tề Na giãy dụa mắng chửi, cô ‘bốp bốp’ cho hai phát tát, sau đó dúi mặt vào đống bùn.
Khoan khoan, hình như nhầm người!. Cô mở to mắt nhìn kĩ, sao mình lại ngồi trên người Mạnh Cổ! Chẳng những ngồi trên người anh, một tay túm lấy cổ áo anh, xé toạc khuy áo của anh ra, lồng ngực cường tráng của bác sĩ Mạnh phơi bày trước mắt Trần Nhược Vũ.
Haiz, dáng người quả thực rất mê hồn.
Khuôn mặt Trần Nhược Vũ đỏ ửng, không dám nhìn thẳng vào ngực anh, rời mắt tới khuôn mặt của Mạnh Cổ. Vừa nhìn đã muốn ngất xỉu tại chỗ, Mạnh Cổ đang nhìn cô bằng ánh mắt có thể ăn tươi nuốt sống, cô sợ tới mức bay nhanh khỏi người anh, ném nắm bùn trong tay đi.
Còn chưa định thần lại, từ đâu xuất hiện một tiểu đoàn ‘nữ chiến binh’ chạy tới: “Trần Nhược Vũ! Cô dám giở trò lưu manh với bác sĩ Mạnh Cổ. Cô chán sống rồi!”
Phi đội ‘chiến binh nữ’ này đằng đằng sát khí, ồ ạt chạy tới!
Trần Nhược Vũ hoảng sợ!
Má ơi, xem số lượng thì đúng có thể xếp hàng từ cửa phòng khám của bác sĩ Mạnh tới cửa nhà cô còn chưa hết. Cô cố gắng tăng tốc bỏ chạy: “Tôi không có trêu chọc anh ấy, tôi không phải lưu manh, tôi sao có thể giở trò lưu manh với một kẻ lưu manh được!”
Tề Na bỗng nhiên lại xuất hiện, hai mắt đẫm lệ, khuôn mặt biến dạng, vừa che miệng vừa nói: “Nhược Vũ, cô tưởng rằng trên mặt cô dát vàng chắc, cho dù cô muốn được đùa bỡn với lưu manh, cô nghĩ cô có cơ hội sao? Cô chưa đủ tư cách khiến người khác gật đầu đồng ý đâu! Cô đúng là không biết xấu hổ.”
Xung quanh bỗng có thêm nhiều người xuất hiện, tất cả đều nhìn chằm chằm vào Trần Nhược Vũ, niệm chú: “Không có tiền, không có sự nghiệp, không có bạn trai, vô cùng đáng thương.
Không có tiền, không có sự nghiệp, không có bạn trai, vô cùng đáng thương.
Không có tiền, không có sự nghiệp, không có bạn trai, vô cùng đáng thương....”
Nhìn xem, cứ như thế này thì cả thế giới này đều biết tới cô.
Da đầu Trần Nhược Vũ run rẩy, mắt thấy đám người kia càng tới càng đông, càng lúc càng hăng, rồi mẹ cô lại xuất hiện, bà nở nụ cười tươi rói, khuôn mặt dịu dàng, nắm tay Mạnh Cổ, nói: “Con gái tôi đối với cậu như vậy, nên để nó tự gánh hậu quả.”
Cái gì? Cô không muốn thế!
Trần Nhược Vũ còn chưa kịp kháng