The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341913

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1913 lượt.

ũng được. Còn bây giờ, là thời gian tán gẫu!”
Nhìn đi. Quả nhiên là đang trả thù cô, không hiểu y tá Điền đã nói những gì.
Nhất thời Trần Nhược Vũ nghẹn họng, không biết nên nói như thế nào. Vì thế, lại tìm kế hoãn binh: “Anh chờ một chút.”
Cô quăng điện thoại xuống gối, xỏ đôi dép lê lạch bạch  chạy sang phòng của Lương Tư Tư: “Tư Tư, hiện tại mình có vấn đề về mặt tình cảm, cần được tư vấn.”
“Hả?”Lương Tư Tư bị đánh thức, há tròn mồm: “Sao thế?”
“Khẩn cấp! Vấn đề là như này, nếu nửa đêm một người đàn ông gọi điện cho một người con gái chất vấn một vấn đề mà người con gái kia không trả lời được. Mà người con gái kia không muốn cùng anh ta dây dưa gì nữa, vậy nên làm thế nào?”
“Tắt máy, đi ngủ.”Lương Tư Tư không chút do dự, nghe xong, đáp luôn.
Trần Nhược Vũ có chút đắn đo: “Thế nhưng người đàn ông kia thuộc hạng thù dai nhớ lâu, ngộ nhỡ về sau vẫn còn dây dưa với anh ta, thì phải làm sao?”
“Để mai tỉnh ngủ rồi tính sau.”
Có lí.
Trần Nhược Vũ lạch bạch chạy về trong phòng, run rẩy cầm điện thoại trong tay rồi nhẹ nhàng áp lên tai nghe ngóng động tĩnh, quả nhiên Mạnh Cổ không cúp máy, anh đang chờ máy.
Thật đáng sợ.
Tắt máy, ngủ.
Trần Nhược Vũ hành động quyết đoán, giải quyết xong xuôi. Thế giới lại yên bình.
Để điện thoại dưới gối, nhịp tim Trần Nhược Vũ lại đập tưng tưng. Rất có tương lai, cô cảm thấy kiêu ngạo về chính mình.
Trần Nhược Vũ gối đầu lên điện thoại di động, chìm dần vào giấc ngủ, không nên suy nghĩ nhiều. Kiểu dũng cảm nhất thời như này, cái giá phải trả rất đắt!
Sáng sớm hôm sau, Trần Nhược Vũ rời giường chuẩn bị đi làm, mở di động ra lập tức có tin nhắn gởi đến.
“Thân mến! Cô chết chắc rồi! Nhớ rõ, cô đùa bỡn tôi!”
12 từ được gởi đến từ điện thoại của bác sĩ Mạnh Cổ, còn có cả dấu chấm than nữa. Trần Nhược Vũ có thể hình dung được anh đang nghiến răng nghiến lợi, rồi nở nụ cười lạnh như hố băng nghìn năm khi soạn tin nhắn này.
“AAAAA.”Cô kêu lên một tiếng, thiếu chút nữa rơi cả điện thoại xuống đất.
Xong rồi, xong rồi, đêm qua cô đúng là uống nhầm thuốc rồi. Chuyện này phải giải quyết thế nào bây giờ?
Mẹ kiếp, cậu với Doãn Tắc đê tiện như nhau
Cả một ngày, Trần Nhược Vũ sống trong lo lắng và đề phòng. Kết quả tạm thời cho thấy, chưa có chuyện gì xảy ra.
Bác sĩ Mông Cổ giống như bọt biển vậy, bỗng nhiên biến mất không dấu vết. Không tin nhắn, không điện thoại, cũng không đột nhiên xuất hiện trước mặt cô. Trần Nhược Vũ không rời mắt khỏi điện thoại dù chỉ một giây, cả một ngày ngồi đó chỉ để lo lắng.
Chẳng lẽ sau một giấc ngủ, lương tâm được bồi dưỡng, anh cảm thấy tỉnh ngộ về hành vi đáng xấu hổ của mình, quyết định không hạ độc thủ với cô?
Buổi sáng Lương Tư Tư thấy Trần Nhược Vũ đờ đẫn ra khỏi nhà, đến khi trở về thì như hồn lìa khỏi xác, nhịn không được: “Rốt cuộc bạn làm sao vậy?”
Suy nghĩ nửa ngày, Trần Nhược Vũ mới trả lời: “Mình dây phải người không nên dây.”
Lương Tư Tư trầm tư quan sát Trần Nhược Vũ một lúc lâu: “Nhược Vũ, nhìn bạn giống như đang yêu người không nên yêu.”
“Hả?”Ánh mắt sao chuẩn thế!!!
Trần Nhược Vũ hoảng sợ lắc đầu: “Không phải, không phải, không yêu đương gì hết.”Cho dù tám trăm năm sau cũng không yêu. Không đúng, là không yêu nổi nên không dám yêu.
“Thế nhưng, so với lần bạn bị hai tên khốn khiếp kia đánh, mức độ sợ hãi không giống nhau.”
À, đúng, còn có hai tên khốn nạn kia chưa giải quyết xong. Mấy ngày sau khi xuất viện suýt chút nữa thì cô quên mất.
“Cho nên, rốt cuộc bạn chọc phải ai mà gặp tình cảnh tệ hại như thế này?”
Trần Nhược Vũ bị hỏi cho đến tỉnh cả người, suy nghĩ lại, cân nhắc từng câu từng chữ mới lên tiếng:”Là một người bạn của bạn. Trước đây có nhiều hiểu lầm, sau đó đôi bên không vừa mắt nhau, anh ta thường xuyên làm phiền mình. Không đúng, không hẳn là phiền phức, bạn biết không, mà là đáng ghét.”
“Mình không biết, biết cái gì chứ.”Lương Tư Tư lắc đầu.
“Tư Tư.”
“Hả?”Lương Tư Tư trả lời.
Trần Nhược Vũ phát điên, cô đứng lên đi đi lại lại, vung tay múa chân, một lần nữa sắp xếp lại câu cú: “Chính xác là, có một người đàn ông chuyên đi tìm bạn để gây sự, bạn sẽ làm như thế nào?”
“Anh ta muốn theo đuổi bạn?”
“Không. Đương nhiên là không.”Trần Nhược Vũ bị dọa cho giật nảy cả mình: “Anh ta không muốn theo đuổi mình.”
“Anh ta không theo đuổi bạn thì trêu tức bạn làm gì?”
Trần Nhược Vũ há mắt trợn mồm, logic kiểu gì vậy.
“Mình chưa thấy có trường hợp nào như vậy. Không theo đuổi bạn thì đến gây chuyện với bạn làm gì, cũng đâu có bị điên.”Lương Tư Tư bổ sung thêm: “Cho nên ... Trần Nhược Vũ, bạn định xử lí như thế nào?”
Trần Nhược Vũ gật đầu: “Mình khẳng định, anh ta không theo đuổi mình.”
“Vậy còn bạn?”
“Gì?”
“Bạn phiền muộn điều gì?”
Phiền gì à? Cô không phải vừa nói rồi đó sao. Trần Nhược Vũ đi đi lại lại. Làm thế nào để đả thông suy nghĩ của bạn Lương Tư Tư này đây, để cô ấy hiểu được vấn đề của cô đây?
Lương Tư Tư nhìn chằm chằm vào Trần Nhược Vũ, kích động đứng lên: “Nhược Vũ, Nhược Vũ, có phải bạn