Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341921
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1921 lượt.
g nuông chiều quá đáng, anh ta cùng với Doãn Tắc – Mạnh Cổ là bạn từ hồi trung học, trường học đó nổi tiếng nghịch ngợm nhưng anh ta luôn tỏ ra lạnh lùng có phần khó gần. Cũng chính vì tính cách này, ban đầu đã khiến Mạnh Cổ cùng với Doãn Tắc không ưa gì Lôi Phong, không biết đưa đẩy thế nào cuối cùng cả ba lại trở thành bạn bè thân thiết.
Chuyện tình của Lôi Phong, theo lời Doãn Tắc nói là chiến đấu trong thầm lặng. Chỉ cần tìm được mục tiêu, không cần sĩ diện, sẽ tìm cách chiếm đoạt, cho nên từ nhỏ hắn đã coi con gái nhà người khác là vợ bé nhỏ của mình. Nói thêm, cô vợ chiếm đoạt từ bé này là người con gái tốt. Tuy rằng từ bé đã bị Lôi Phong đàn áp nhưng vẫn kiên trì lí tưởng của mình, muốn đi du học về chuyên ngành mĩ thuật. Đương nhiên, bạn học Lôi Phong mặt dày không biết xấu hổ, ra sức giúp đỡ thực hiện lí tưởng của ‘ vợ bé nhỏ’ nên cô gái ấy chỉ biết lấy thân báo đáp.
Câu chuyện này khiến cho Cao Ngữ Lam và Trần Nhược Vũ vô cùng tò mò, không biết người con gái thế nào lại khiến Lôi Phong yêu điên cuồng đến thế.
Bây giờ, cô gái ấy đã trở lại.
Trần Nhược Vũ cảm thấy rất hưng phấn, ngồi trên xe bus đột nhiên nhớ tới một chuyện. Liền gọi điện cho Cao Ngữ Lam: “Lam Lam, mình đang ở trên đường tới, hôm nay có những ai đến?”
“Cảnh sát Lôi và bạn gái, Doãn Tắc với mình, còn có chị Doãn Ninh và nhóc con, bác sĩ Mạnh hình như có việc, mình nghe thấy anh ấy nói với Doãn Tắc qua điện thoại như vậy.”
Trần Nhược Vũ cảm thấy yên tâm, Doãn Ninh là chị của Doãn Tắc, còn nhóc con là con gái của chị, những người này cô đều quen, cũng khá thân thiết. Quan trọng là bác sĩ Mông Cổ không có mặt, vô cùng an toàn. Nói thêm vài câu với Cao Ngữ Lam rồi cúp điện thoại.
Đến nơi, cô chạy lên tầng ba nhà hàng của Doãn Tắc, cả bàn vô cùng náo nhiệt chuyện trò không dứt. Ngồi cạnh Lôi Phong là một cô gái ngọt ngào ngoan hiền, vẻ mặt tràn ngập hạnh phúc, trên môi luôn nở nụ cười, thỉnh thoảng Lôi Phong còn quay lại nhìn cô vợ vé nhỏ, giống như ngắm mãi cũng không thấy chán.
Trong lòng Trần Nhược Vũ vô cùng hâm mộ, thế này mới là người đàn ông dịu dàng.
Mọi người thấy Trần Nhược Vũ tới, liền xếp ghế lấy ra một chỗ, rồi giới thiệu lại một lượt. Vợ chưa cưới của Lôi Phong tên là Hiểu Vân, dáng người rất xứng với tên, dịu dàng hòa nhã, hai người nhìn rất xứng đôi. Mọi người náo loạn một lúc, bỗng nhiên một người từ ngoài cửa bước vào, lớn tiếng kêu lên: “Bạn thân mến của anh đã trở lại phải không? Mau đến đây, cho anh ôm một cái.”
Trần Nhược Vũ nghe được giọng nói này cứng đờ cả người, mẹ ơi, bác sĩ Mạnh Cổ sao lại tới đây?
Người này, cách đây không lâu còn nhắn cho cô tin nhắn uy hiếp, nghe thấy hai chữ “Thân mến”khiến cô giật cả mình, còn nói: “Ôm anh một cái”khiến da đầu cô run rẩy. May mắn, Lôi Phong lập tức phản ứng làm cho Trần Nhược Vũ mới dám thở nhẹ ra một hơi.
Lôi Phong mắng: “Mẹ kiếp, cậu với Doãn Tắc đê tiện như nhau.”Vốn là, cô vợ bé nhỏ Hiểu Vân của anh trở về, chỉ muốn giới thiệu cho mọi người làm quen, kết quả Doãn Tắc bày vẽ nói là muốn mở tiệc tẩy trần. Ngày nào chẳng hội họp, chẳng qua bọn họ chỉ muốn lôi anh ra làm trò đùa mà thôi.
Mạnh Cổ cười hì hì, vốn dĩ không để ý đến Lôi Phong, anh chạy tới bế Hiểu Vân. Lôi Phong đẩy tay anh ra: “Cút sang một bên.”
Doãn Tắc ở bên cạnh thêm dầu vào lửa: “Aiz, có người bị ‘thiếu thốn’ lâu ngày, tính tình nóng nảy.”
Lôi Phong đáp: “Các cậu chờ tôi có thời gian, sẽ tìm hai người bộc phát tính khí.”
Mạnh Cổ cùng với Doãn Tắc ôm ngực, đồng loạt nói: “Sợ quá.”
Trần Nhược Vũ bị mấy người này làm cho cười không ngừng, đang mải cười thì đã thấy Mạnh Cổ ngồi đối diện cô, anh liếc mắt nhìn cô một cái, dù chỉ là một cái cũng đủ để khiến cô rợn cả người, Trần Nhược Vũ cúi đầu tìm cốc nước, làm một ngụm.
Doãn Tắc bắt đầu pha trò, rót rượu không ngớt tay, nói rượu này là rượu hỷ muốn chúc mừng Lôi Phong. Mạnh Cổ vô cùng tán thành, hòa vào làm trò với Doãn Tắc. Lôi Phong trừng mắt, biết hai tên bỉ ổi này đang giở trò, muốn hạ gục anh trên bàn rượu, để đêm nay anh không thể thỏa mãn được đây mà.
“Không uống, còn phải lái xe.”
“Để cho Hiểu Vân lái.”
“Cô ấy mới trở về, không an toàn.”
“Gọi xe về.”
“Không nỡ rời xa chiếc xe.”
“Không có dũng khí.”
“Không cần phải chứng minh với hai người, các cậu bớt chuyện đi.”
Cả nhóm bạn vẫn đang say sưa chè chén bỗng Hiểu Vân lên tiếng: “Mọi người đừng uống nhiều rượu, Doãn Tắc, Mạnh Cổ hai anh cũng phải lái xe, an toàn là quan trọng.”
“Ái ui, phu xướng phụ tùy kìa. Anh không phải lái xe, chị anh có thể lái.”Doãn Tắc đưa Doãn Ninh ra làm lá chắn.
“Anh cũng không cần lái xe, Trần Nhược Vũ có thể đưa anh về.”
Trần Nhược Vũ đang cầm cốc nước xem trò vui, nghe thấy anh nói vậy, suýt chút nữa sặc nước. Cô nói đưa bác sĩ Mông Cổ về từ lúc nào vậy? Quan hệ kiểu này thì xin miễn cho. Cô nhìn trộm Mạnh Cổ, anh và Doãn Tắc đang cùng Lôi Phong tranh cãi, không nhìn cô lấy một cái.
Trần Nhược Vũ nhấp một ngụm nước. Được rồi, bác sĩ Mạnh Cổ chỉ tùy tiện nói vậy, cô cũng không nên để t