Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342017

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2017 lượt.

ẩn thận hơn, nếu không sẽ không kiểm tra được toàn diện. Tuổi lớn rồi, đối với sức khỏe phải chú ý nhiều, trước đây hai người đã quá lơ là không chịu đến bệnh viện kiểm tra. Kiểu quan niệm về sức khỏe như này quả thực là sai lầm.
Trần Nhược Vũ lúc này mới lấy lại được phản ứng Mạnh Cổ đang làm chuyện tốt gì. Mẹ Đường và mợ Đường tỏ ra rất vui vẻ, hai người hỏi rất nhiều điều về bảo vệ sức khỏe khi về già, mẹ Đường thậm chỉ hỏi tuổi Đường Kim Tài hiện nay nên bồi bổ thứ gì. Khiến Đường Kim Tài ở bên cạnh cũng không cảm thấy được tự nhiên.
Mạnh Cổ tỏ ra rất kiên nhẫn, giải đáp từng thắc mắc một. Từ đầu đến cuối Trần Nhược Vũ chen không được câu nào.
Bữa cơm nghẹt mũi này bác sĩ Mạnh nói hoàn toàn bằng tiếng mũi. Đường Kim Tài và Trần Nhược Vũ không nói được câu nào. Bỗng nhiên, Mạnh Cổ nói: “Hai bác nên chú ý nhiều về sức khỏe, không có gì quan trọng bằng sức khỏe. Ví dụ như người anh em của cháu vậy, mấy hôm trước không cẩn thận vấp ngã gãy chân, cháu và Trần Nhược Vũ phải đi thăm cậu ấy, thời gian cũng muộn rồi, cháu xin phép đi trước.”
Hai người lớn được dỗ dành rất vui vẻ, liền đứng dậy chào hỏi, Đường Kim Tài chưa kịp nói gì cả, đành nói với Trần Nhược Vũ sẽ gọi điện cho cô sau.
Vẻ mặt Trần Nhược Vũ đen ngòm, ác bá tiên sinh rất biết diễn kịch, dám lấy chiêu thoát thân của cô, còn nguyền rủa Doãn Tắc nữa chứ.
Mạnh Cổ không nói thêm câu nào, kéo Trần Nhược Vũ ra cửa. Đi ra đến cửa, câu đầu tiên anh nói với Trần Nhược Vũ là: “Người họ Đường kia gọi điện cho em. Em đừng nghe.”
Anh quản được chắc?!
Trần Nhược Vũ mặc kệ anh, bỏ tay anh ra tự mình đi. Mạnh Cổ đuổi theo, giữ chặt tay cô: “Chúng ta cần nói chuyện.”
Trần Nhược Vũ nghĩ, đúng, anh không nói thiếu chút nữa cô cũng quên. Vì vẻ ngoài bóng nhoáng của anh nên cô nhất thời quên chuyện chính sự.
Mạnh Cổ thấy cô không phản kháng, kéo cô qua một bên bắt xe taxi, sau đó đọc địa chỉ quán bar lần trước cô tới cướp người.
Trần Nhược Vũ trừng mắt nhìn anh: “Lại uống rượu.”Anh mà dám nói phải, cô sẽ đập chết anh.
“Đại nhân, oan uống quá à, xe của anh còn ở đó mà.”Mạnh Cổ trưng ra vẻ mặt vô tội, còn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt bi thương vô cùng.
Trần Nhược Vũ thu lại biểu tình ghê gớm của mình. Mạnh Cổ cười hì hì, sờ sờ đầu cô: “Ngày càng hung dữ.”
Cô đánh vào tay anh, hỏi anh: “Sao nhiều ngày rồi mới đến đấy lấy xe? Xe sẽ không sao chứ, có bị phạt tiền không?”
“Không dám đến đó lấy. Nếu như bạn gái anh biết, anh bị cảm nặng đến choáng váng đầu óc còn dám lái xe, so với uống rượu cũng chẳng khác nhau là mấy, cô ấy sẽ đánh anh.”
Trần Nhược Vũ lườm anh một cái, quay đầu đi chỗ khác không để ý tới anh.
Ai nói cô là bạn gái của anh? Đồ lưu manh!
Cô nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, trong lòng đang tính toán xem nên như nào, cần phải bình tĩnh, cùng anh giải quyết dứt khoát chuyện này, có chuyện gì chưa rõ thì làm cho rõ, mọi người đều là người trưởng thành, văn minh và lịch sự.
Lấy xe xong, hai người ngồi trong xe, Trần Nhược Vũ vẫn còn đang suy nghĩ.
Mạnh Cổ hỏi: “Đến nhà của anh?”
Tự mình vào hang hổ? Trần Nhược Vũ lắc đầu.
“Vậy em muốn đi đâu?”Mạnh Cổ hỏi xong, liền lấy chai nước khoáng ra uống.
Trần Nhược Vũ nhíu mày, lại muốn dạy dỗ cho anh một bài học, nói: “Ở trong này nói chuyện là được rồi.”
“Ở đây bí lắm, không muốn đến nhà anh, hay chúng ta đi uống thứ gì đó.”Anh tỏ ra ngoan ngoãn.
“Bác sĩ Mạnh, anh lau hai cái dòng nước mũi của anh đi, ở đây không có không khí đấy.”
“Anh đâu có sổ mũi?”Ác bá tiên sinh bắt đầu lên cơn, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên: “Anh xác định bệnh tình thuyên giảm mới ra khỏi nhà, không sổ mũi mới bước chân ra ngoài.”
Trần Nhược Vũ không nói lời nào, hé miệng liếc nhìn anh, giọng nói bình thường trở lại, thái độ hòa hoãn hơn, anh nói: “Anh khỏe hơn nhiều rồi đấy, thật đó.”
Như vậy là được rồi, có thể thấy hai ngày trước anh bệnh rất nặng.
“Anh đang nói gì, rốt cuộc anh muốn như nào? Anh ngây thơ hay giả vờ ngây thơ? Còn dám nói mình là bác sĩ, dọa người à?”Cô hoàn toàn bày ra dáng đang dạy dỗ một thằng nhóc.
“Hì, chúng ta thảo luận tình cảm, không mang theo chủ nghĩa cá nhân đầy tính công kích.”
“Anh cảm thấy chỗ nào là công kích?”
“Mắng người đàn ông là ngây thơ so với việc ghét bỏ nụ hôn là giống nhau, đều là công kích. Nghiêm trọng giống như nói xấu người đàn ông khi ở trên giường, làm tổn thương lòng tự tôn của anh ta.”
Trần Nhược Vũ mở lớn miệng, há hốc mồm.
“Bác sĩ Mạnh, nếu không muốn nói như vậy, thì đây được gọi là quấy rầy.”
“Không phải lúc trước em cũng so sánh vậy sao, tôn nghiêm của phụ nữ so với cái kia của đàn ông.”
Trần Nhược Vũ nhanh chóng cắt ngang lời anh: “Ngừng, ngừng, bác sĩ Mạnh, anh không cần tự hạ tiêu chuẩn của mình xuống để chấp vặt với tôi.”
Thấy cô đỏ mặt luống cuống trước mặt anh khiến anh bật cười. Anh lại cười lúc cô đang tức giận: “Cười cái gì mà cười, mau nói, rốt cuộc anh muốn như nào?”
“Muốn làm bạn trai của em.”
Anh còn nói những lời này, xem ra là rất thẳng thắn. Trần Nhược Vũ mặt h