Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342016
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2016 lượt.
ơi nóng lên, cố gắng duy trì trạng thái bình thường: “Vì sao?”
“Muốn làm bạn trai của em còn vì sao cái gì nữa, đàn ông thổ lộ chỉ vì một lí do.”
“Người khác thổ lộ như nào, tôi không cần biết.”Trước mặt chỉ có một, cho nên cô không để ý mà nói.
Cô nghiêm túc nhìn anh, Mạnh Cổ bị cô từ chối tình cảm thấy không được tự nhiên. Trần Nhược Vũ không xác định là Mạnh Cổ có đúng là đang đỏ mặt hay không bởi thần sắc của anh có chút khác so với ngày thường do anh còn đang bị ốm.
“Vậy.”Giọng nói của anh rất nhỏ, không hề kiêu ngạo như ngày thường: “Thích em, cho nên muốn làm bạn trai của em.”
“Thích tôi chỗ nào?”Cô lập tức hỏi lại. Tốc độ cực nhanh làm cho Mạnh Cổ trợn trừng cả mắt.
“Sao lại muốn điều tra vì sao lại thích em?”
“Lúc trước anh hỏi tôi vì sao theo đuổi anh, anh có thể hỏi thì tôi đương nhiên cũng muốn hỏi.”
“Vậy lúc em theo đuổi anh, em thích anh chỗ nào?”
“Anh đẹp trai, trả lời nhiều lần thế còn gì.”Trần Nhược Vũ tỏ ra kiêu ngạo, thản nhiên trả lời. Cô không tin, anh sẽ nói vì cô xinh đẹp.
Quả nhiên anh không nói nên lời, bởi vì cô không được cho là xinh đẹp. Nhan sắc của cô cũng chỉ cho là sáng sủa, thanh tú, nhìn chung là vừa mắt. Anh nghẹn nửa ngày, rốt cuộc trả lời: “Vì em rất đáng yêu.”
“Đáng yêu như nào?”Cô hỏi dồn dập, giống như đang hỏi cung.
Mạnh Cổ há miệng thở dốc, cuối cùng không nhịn được, tức điên: “Trần Nhược Vũ, em đang thẩm vấn tôi sao?”
“Bác sĩ Mạnh, tuy rằng anh bị cảm nhưng hẳn là anh không bị mất trí nhớ. Tôi có thể cho anh 5 phút, để anh từ từ nhớ lại từ khi chúng ta quen biết cho tới bây giờ. Những chuyện như này tôi đã từng làm qua, cho nên muốn biết rõ ràng. Anh cũng nên nhớ lại cho tỉ mỉ, có phải là anh đã dùng hành động và ngôn ngữ để cự tuyệt tôi, còn nói một đống đạo lý về tình yêu. Sau đó, chúng ta vững vàng đi từng bước đến giai đoạn hòa thuận, thì anh lại giở trò lưu manh, nói muốn làm bạn trai của tôi. Anh cảm thấy chuyện này là bình thường sao?”
Mạnh Cổ lại há miệng thở dốc, không nói được câu nào. Trần Nhược Vũ được đà lấn tới: “Bác sĩ Mạnh, không phải anh đã nói rằng, theo đuổi người khác là phải có thành ý sao, để cho người khác cảm nhận được? Tôi còn chưa so đo với anh, quá trình theo đuổi của anh là như nào, bây giờ mới thảo luận một chút về vấn đề thành ý với anh, sao anh lại mất kiên nhẫn thế?”
Mạnh Cổ nghẹn họng, không nói nên lời.
“Bác sĩ Mạnh, anh từng trải qua ba cuộc tình. Anh nhớ lại xem, ba cuộc tình kia của anh cũng bắt đầu bằng kiểu xằng bậy như này sao?”
“Anh đâu có đối với em như vậy, hai chúng ta hoàn toàn khác, không giống với mấy cuộc tình trước.”
“Đương nhiên là không giống. Khác là bị anh theo đuổi thành công hoặc là theo đuổi anh thành công. Còn tôi, tôi bị anh cự tuyệt thẳng thừng còn bị kiểm điểm rằng bản thân không đủ thành ý, sau đó còn phân tích chúng ta không thích hợp, tôi thậm chí còn thay anh nghĩ rằng có phải do tính cách của anh bị thiếu hụt bẩm sinh hay không, cho nên đến giờ anh vẫn độc thân hay không. Sau đó, dùng cả tấm chân tình làm bạn bè với anh, thậm chí có thể cùng anh ở chung một chỗ cười nói vui vẻ. Kết quả thì như nào? Anh đột nhiên nói như vậy, đạo lí cũng không có, lời hay ý đẹp cũng chưa nói qua, còn chưa trả lời vấn đề của tôi? Anh nói xem, nếu không phải là ra lệnh thì cái gì mới được gọi là ra lệnh?”
Mạnh Cổ tròn mồm: “Trần Nhược Vũ, em uống rượu sao?”
“Dù có uống rượu thì tôi cũng đang nói đạo lý. Không giống với một tên đàn ông ngây thơ uống say còn gọi điện mắng chửi người khác, còn làm mình bị ốm.”
“Này, này.”
“Bác sĩ Mạnh, anh nói xem, tình huống như này hẳn là nên đặt một chỗ ở khoa thần kinh, đúng chưa? Nhưng mà so với tôi anh có nhiều tiền hơn, cho nên phí đăng kí, tôi không mời được anh.”
Mạnh Cổ trừng mắt nhìn cô. Cô khoanh hai tay, tựa lưng vào ghế ngồi, cũng trừng mắt nhìn anh.
“Được rồi, được rồi, anh nhường em.”Mạnh Cổ tỏ vẻ thỏa hiệp. “Vừa rồi em hỏi anh điều gì?”
“Tôi đáng yêu chỗ nào?”Trần Nhược Vũ đành thỏa hiệp.
Bởi cô cũng muốn nhìn thấy Mạnh Cổ, người này bị ốm đến mức phải nói bằng giọng mũi đặc sệt như vậy nữa, có thể thấy anh bị ốm rất nặng. Cô lo lắng, rất muốn nhìn anh một lần.
Ngày hôm sau, tức là thứ Năm, Đường Kim Tài hẹn ở nhà hàng ăn cơm, Trần Nhược Vũ đến sớm 10 phút, đứng chờ Mạnh Cổ.
Đợi một lúc, anh đã xuất hiện.
Anh mặc chiếc áo khoác màu lam, thân hình thon dài đứng trong đám người thật là quá lấp lánh cho nên Trần Nhược Vũ chỉ liếc qua một cái là thấy anh.
Cô không kiềm chế được, nhìn lén anh. Trên mặt anh còn có vết tích của trận ốm, trên trán dường như đang khắc bốn chữ: “Bị bệnh rất nặng”, cũng may tinh thần còn tỉnh táo, anh dựa vào xe nhìn thấy Trần Nhược Vũ, mặt mày sáng ngời hẳn lên, nhìn chằm chằm cô.
Trần Nhược Vũ đỏ mặt cố gắng chống đỡ được một lúc, sau đó liếc sang chỗ khác, cũng không chịu đi qua chỗ của anh.
Mạnh Cổ đứng ở bên nhìn cô no mắt rồi mới chầm chậm đi tới.
Hai người không ai chịu lên tiếng trước, diễn cảnh anh nhìn em, em nhìn anh.
Hơn nửa ngày, tiếng ho