Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.

hững ngón tay thon dài tuyệt đẹp hướng về phía cô.
“Không!” Cô lắc đầu, chưa đầy ba giây sau lại vội vàng đuổi theo: “… Đợi tôi với!”
Thực ra đi còn chẳng bằng không đi. Tính ra, lúc chiều còn có mấy câu chào hỏi nhạt nhẽo, trong bữa cơm này cô như người vô hình. Sau này, Thượng Linh từng nói với Mễ Mễ, lúc đó cô thực sự nghi ngờ phải chăng mẹ có phải là người đã sinh ra cô hay không? Bị đối xử còn thê thảm hơn cả lọ lem, hoàn toàn bị gạt sang một bên, khiến cô tức tối trút giận vào đống thức ăn mà no căng bụng.
Mễ Mễ: “…”
Tuy rất buồn bực, nhưng mấy ngày sau cô vẫn đi tiếp khách cùng Diệp Thố. Khách này là mẹ cô, Thượng Linh đoán chừng có lẽ chẳng có mấy người từng gặp phải mối quan hệ kỳ quái này. Mấy ngày chạy ngược chạy xuôi, khi Phong Duy Nặc gọi điện đến, cô mới nhận ra mình đã bỏ quên không học đàn.
Đáng lẽ hôm nay cô sẽ đến học đàn chỗ anh, thấy giọng nói nhẹ nhàng hỏi cô mấy giờ qua, mọi bực tức trong lòng cô dường như tan biến hết. Cũng chẳng cần để ý đang ngồi ăn cùng mọi người, cô liên tục nũng nịu với anh qua điện thoại.
“Không qua thật sao? Đã mấy ngày liền không gặp em, dạo này đang bận gì vậy?”
“Cũng không có gì, chỉ bận chút việc thôi! Tại anh cả đấy, người ta chẳng nhớ anh gì cả, giờ nghe giọng anh, lại muốn gặp anh đây này!”
“Thật sao?” Giọng nói trong điện thoại ngừng lại: “Vậy bây giờ đến đây đi!”
“Giờ đang bận rồi! Thế này nhé, đằng nào cũng sắp Giáng sinh rồi, chúng mình hẹn gặp hôm ấy nhé! Với lại, em có món quà bất ngờ dành cho anh.”
“Còn một tuần nữa mới đến giáng sinh.” Rõ ràng anh không hài lòng với câu trả lời của cô, dường như định nói gì đó, nhưng lại tiếp tục giọng nói dịu dàng, dặn dò cô mấy câu rồi gác máy.
Thượng Linh cất điện thoại vào túi, vừa ngẩng đầu lên đã thấy ngay đôi đồng tử đen tối như màn đêm. Anh nhìn cô chăm chú như đang suy nghĩ, không nói gì rồi lại quay đi.
***
Sau nhiều lần gặp nhau như vậy, cuối cùng đến một hôm, Thượng Linh cũng nhận được cuộc điện thoại của mẹ, bà nói muốn gặp cô nói chuyện.
Lúc đợi mẹ trong quán trà, không ngờ Thượng Linh lại thấy mình hơi căng thẳng. Nhưng tất cả những bồn chồn, chờ mong đều tan thành tro bụi khi mẹ ngồi xuống bắt đầu nói chuyện.
Bà nói: “Hôm nay mẹ tìm con, vì muốn bàn chuyện con và Phong Duy Nặc. Nói ngắn gọn, mẹ hoàn toàn không tán thành chuyện này, hy vọng con mau chóng chia tay cậu ta!”
Thượng Linh nhìn bà, bất chợt mỉm cười: “Con muốn biết, mẹ có quyền gì nói với con mẹ không đồng ý? Mẹ đột nhiên bỏ con ra đi suốt mười năm trời. Mười năm sau mẹ dựa vào đâu để nói ba chữ không đồng ý?”
“Cậu ta không hề thật lòng với con!” Sau một hồi nhìn cô, mẹ cô - Bao Tây Tình nói một câu chẳng liên quan gì: “Thực ra con còn có một em trai.”
Thượng Linh cau mày, bà lại tiếp tục nói: “Nó năm nay tám tuổi, đang ở thành phố B. Phong Duy Nặc không hề nói với con phải không?” Bà khuấy cà phê, đưa lên miệng nhấp một hơi: “Thực ra, ngay từ khi bắt đầu xuất hiện ở đây, Phong Duy Nặc đã chẳng hề thật lòng. Cậu ta tìm con, vì cậu ta căm ghét mẹ. Cậu ta cố tình qua lại với con để trả thù mẹ.”
Tiếng lách cách khi mẹ đặt tách cà phê xuống bàn cùng với câu nói tiếp sau đó như ngọn lửa đốt cháy trái tim cô.
Bà nói: “Mẹ đã kết hôn với Phong Quốc Kỳ.”
Mẹ lấy Phong Quốc Kỳ, cũng chính là cha của Phong Duy Nặc. Thì ra đây là lý do mười năm qua mẹ chẳng hề liên lạc với cô. Mẹ sợ cuộc sống trước đây sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại.
Giây phút này, Thượng Linh chỉ cảm thấy người phụ nữ đang ngồi trước mặt xa lạ đến đáng sợ. Người đã sinh ra cô, nuôi dưỡng cô, sống cùng cô mười bảy năm trời, cho dù mười năm qua bặt vô âm tín, không biết mẹ ở nơi đâu, nhưng tận sâu thẳm trái tim mình cô vẫn chờ đợi một ngày được gặp bà. Nhưng giờ phút này, cô chỉ ước gì mình chưa từng gặp lại.
“Kể từ ngày đầu tiên mẹ lấy Phong Quốc Kỳ, Phong Duy Nặc đã không thích mẹ, thậm chí còn vô cùng căm hận mẹ. Mẹ biết ngày nhỏ hai đứa con rất thân thiết, nhưng đã bao năm trôi qua, con không hiểu gì về Duy Nặc bây giờ.”
Thượng Linh nhìn mẹ, bỗng cười nhạt: “Đúng vậy! Mười năm rồi, đến cả người mẹ đã sinh ra con, nuôi dưỡng con mà con còn không hiểu nỗi nữa là.”
“Con tin hay không, mẹ cũng không có cách nào ép buộc. Nhưng dù gì mẹ cũng là mẹ của con, mẹ không bao giờ lôi chuyện của chính con gái mình ra làm trò đùa.” Mẹ cô khẽ nhíu mày nói tiếp: “Không biết con đã từng nghe đến cái tên Ôn Nhược Đồng bao giờ chưa?” Mẹ nói cho cô biết Ôn Nhược Đồng là người yêu cũ của Phong Duy Nặc. Trước đây vì công việc bận rộn nên hai người thường xuyên phải xa nhau, lúc chia tay khi lại tái hợp. Chính xác thì hai người chưa thực sự chia tay nhau.
Tuy bà đã lấy Phong Quốc Kỳ, nhưng Thượng Linh vẫn là con gái bà, bà không thể trơ mắt đứng nhìn cô bị lừa dối như vậy.
“Mẹ không có ý gì khác, chỉ là không muốn con yêu phải một người không thật lòng.” Cũng giống như bà, lận đận cả nửa cuộc đời, thành người đàn bà chua ngoa đanh đá nhưng trước sau vẫn chẳng giữ nổi trái tim chồng.
“Thấy mẹ quan tâm lo lắng, con thấ