Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1541 lượt.

g Duy Nặc đã ngồi trò chuyện với cha cô một lúc trước khi cô đến. Dường như cha cố tình để cho hai người có cơ hội riêng tư, ăn xong bánh liền nói mình phải ngủ một giấc, bắt hai người ra ngoài.
Thượng Linh biết cha đang nghĩ gì, cũng chẳng gì khác ngoài việc cha muốn cô tóm chặt lấy anh chàng trẻ trung tài giỏi này, kết hôn sớm còn trở thành thiếu phu nhân nhà họ Phong. Nhưng đáng tiếc là cô và Phong Duy Nặc bây giờ có thể tính là anh em trai theo một lẽ nào đó - cha anh cướp mất vợ của cha cô.
“Sau này anh đừng đến đây nữa!” Cô dừng bước trên bãi cỏ tháng ba rực rỡ, ngẩng đầu lên nhìn anh. Hôm nay cô ăn mặc rất giản dị, quần bò, áo len có mũ, mái tóc ngắn đã dài hơn một chút, làn da cháy nắng vẫn chưa lại hẳn, trông cô càng nhỏ bé hơn.
“Sao anh không thể đến đây nữa?” Anh cười gượng gạo.
“Anh biết rất rõ mối quan hệ giữa hai nhà chúng ta bây giờ ra sao. Em không muốn làm cha buồn.”
“Chỉ thế thôi sao? Anh tưởng là công chúa của anh đang oán trách anh vì những tin đồn vớ vẩn cơ đấy!”
Thượng Linh chỉ cảm thấy như có gì đó đang đè nặng lên trái tim mình. Cô nhìn gương mặt tuấn tú đẹp trai, lạnh lùng nói: “Chúng ta đã chia tay rồi, anh yêu ai đều không liên quan gì đến em.”
“Em rộng lượng quá!” Anh thở dài, đôi mắt dưới mái tóc màu hạt dẻ như đen tối hơn: “Làm anh khốn khổ hai tháng trời ngày nào cũng nhớ em, còn em lại mất tích luôn!”
“Mẹ kế của anh không nói với anh sao? Em đến Maldives, đưa A Thố đi dưỡng thương.”
“Lại là hắn ta!” Nhắc đến cái tên ấy, gương mặt dịu dàng bỗng trở nên cao ngạo: “Rốt cuộc em định gây sự với anh đến bao giờ nữa! Đừng có nói với anh em định qua lại với hắn thật đấy!”
“Nếu thật thì sao chứ?”
“Đừng tự lừa dối bản thân nữa!” Anh đến gần cô, nở nụ cười phóng đãng kiêu ngạo: “Thượng Linh có thể thích Diệp Thố, nhưng không bao giờ thích A Thố. Chúng ta đều giống nhau, anh biết em thích gì, cũng biết em ghét gì.”
“Nếu đã biết như vậy, sao ngay từ đầu anh không trong sáng hơn? Tại sao anh phải che giấu lừa dối em?” Cô không chịu nổi lại lôi chuyện cũ ra nói.
“Anh không trong sáng? Vậy hắn ta thì trong sáng? Chẳng lẽ em không bị hắn ta quay như chong chóng như con ngốc hay sao?”
“Anh quát cái gì chứ?” Chỉ có một câu nói đã đánh trúng tâm đen, Thượng Linh thở gấp quay đầu bước đi.
Phong Duy Nặc chạy theo, ôm chầm lấy cô.
“Đừng có ôm em! Bỏ ra!” Hơi thở ấm áp ngay trên tóc Thượng Linh, mùi hương quen thuộc khiến cơ thể cô lưu luyến không rời, cô căm ghét phản ứng này của chính mình.
“Chúng ta không cãi nhau nữa được không!” Anh ôm cô thật chặt vào lòng, khẽ thở dài khi ôm người mình nhớ nhung bao ngày qua: “Cả hai chúng ta cùng nhượng bộ, không cãi nhau nữa, bắt đầu lại từ đầu được không?”
“Bắt đầu lại ư? Vừa bị chụp ảnh âu yếm bạn gái cũ vừa nói với em chúng ta bắt đầu lại là sao? Phong Duy Nặc, anh nghĩ em có thể chấp nhận được chuyện này ư?”
Anh không lên tiếng. Gió thổi bay những lọn tóc của Thượng Linh, thổi bay cả những cảm xúc xao động khi anh ôm cô. Cô đẩy anh ra, lùi lại phía sau: “Thôi đi, Phong Duy Nặc. Em không thể tin anh được nữa!”
Lời nói nhẹ như không, nhưng trong lòng cô như có kiến bò. Thượng Linh thấy mình dường như đang bị bệnh nhân cách phân liệt.
Mãi mới tránh mặt được Phong Duy Nặc, vậy mà khi bắt xe về thành phố S cô còn bị Mễ Mễ gọi điện đến kêu gào ầm ĩ.
“Mau đến cứu mình! Mình đang ở nhà hàng phía tây bờ hồ, không có tiền thanh toán.”
Thượng Linh vội vã lao đến, tới nơi mới phát hiện ra mình bị lừa. Mễ Mễ không có ở đó, thậm chí cũng chẳng có vị khách nào khác, chỉ có một người ngồi tại bàn ăn ngoài trời bên hồ trong tiếng nhạc du dương và ánh nến lung linh.
Anh vẫn chưa bình phục hẳn, gương mặt hoàn hảo bình thản sau lớp áo len mềm mại. Dường như anh đã đợi rất lâu, ánh mắt lặng lẽ ngắm nhìn mặt hồ đêm, cảnh tượng ấy đẹp như tranh vẽ. Thượng Linh không ngờ anh vẫn nhớ ngày sinh nhật của mình.
Bữa tối vẫn lặng lẽ như thường lệ, thỉnh thoảng anh đổ thức ăn đã cắt sẵn vào đĩa cô, phần lớn thời gian đều dừng lại nhìn cô, khiến cô thấy rất kỳ lạ.
“Sao vậy, có quy định mặc quần áo thể thao không được ăn đồ Tây sao?”
Anh khẽ cười, nhưng nụ cười ấy còn rực rỡ hơn cả những bông pháo hoa: “Anh rất thích nhìn em lúc đang ăn.”
Sau bữa ăn, cô nhận quà, vừa mở ra đã giật bắn người, không ngờ món quà lại là bảng kê mua một cây đàn piano.
“Lúc nào muốn chỉ cần gọi điện thoại, họ sẽ mang đến tận nhà cho em.” Anh nói vô cùng tự nhiên: “Với lại trong đó còn có số điện thoại của ông chủ hiệu đàn này. Anh biết trước đây em đã tìm ông ta mấy lần, muốn học đàn chỗ đó nhưng không được vì không sắp xếp được thời gian và học phí. Anh đã sắp xếp thời gian cho em, từ hai giờ đến ba giờ chiều chủ nhật hàng tuần. Đừng đến muộn đấy!”
Thượng Linh không nói gì, lúc sau mới chậm rãi đáp: “Có phải em muốn gì anh cũng đều cho em không?”
Đôi môi mỏng tuyệt đẹp khẽ rung, anh nhìn cô chăm chú: “Chỉ cần vẫn nằm trong khả năng của anh. Bất kể điều gì cũng đều được cả.”
Tối đó, bác Hải lái xe đưa hai người về


Pair of Vintage Old School Fru