Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1539 lượt.
một hộp đêm cao cấp. Không giống như những gì Thượng Linh tưởng tượng, mẹ của An Huệ Nhi lại là một người phụ nữ vô cùng thanh nhã. Rõ ràng, tính cách của An Huệ Nhi giống cha hơn.
Nhưng những người phụ nữ có bề ngoài thanh nhã lịch thiệp thì sau lưng lại càng khó chơi hơn. Phản ứng của hai mẹ con khi thấy Diệp Thố dắt tay Thượng Linh đến nhà hàng hoàn toàn khác nhau. An Huệ Nhi nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đặt lên cánh tay của Diệp Thố, mắt như sắp tóe lửa. Còn bà An lại cười vô cùng điềm đạm, thậm chí còn chào hỏi Thượng Linh.
“Chắc đây là người bạn cũ, lâu năm không gặp của Diệp Thố chúng ta. Chào cháu, bác là mẹ của Huệ Nhi, cũng đã nghe Huệ Nhi nhắc đến cháu, quả là một cô gái rất có khí chất.”
Ai mà chả thích nghe nịnh. Địch chưa manh động, ta cũng chưa manh động, Thượng Linh cười đắc ý, cũng khen lại bà An một tràng.
Chỉ có Huệ Nhi là người duy nhất buồn bực khi ăn cơm. Bà An và Thượng Linh thậm chí còn trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Mọi việc vẫn tiếp tục cho đến khi Diệp Thố thản nhiên đổi suất thịt bò nướng đã cắt của mình sang suất chưa cắt của Thượng Linh. An Huệ Nhi không kiên nhẫn được nữa, nổi cơn tam bành: “Diệp Thố! Em mới là vị hôn thê của anh, làm sao anh có thể cắt thức ăn giúp cô ta chứ.”
Thượng Linh vừa cho miếng thịt bò vào miệng, nghe Huệ Nhi nói thế liền nhai qua, tiếp đó nhả miếng thịt bò ra bằng tư thế vô cùng duyên dáng, lấy dĩa xếp gọn lại, cười đáp: “Thật xin lỗi, vậy tôi trả lại cho cô!”
Em Có Nhờ Anh Giúp Đâu!
An Huệ Nhi buồn nôn lúc thấy Thượng Linh làm vậy, chề môi, đặt khăn ăn lên bàn chạy ngay vào nhà vệ sinh.
“Cô Thượng vui tính quá!” Bà An vẫn mỉm cười. Đúng lúc đó điện thoại của Thượng Linh đổ chuông, cô nói mấy câu xã giao rồi đứng lên ra ngoài nghe máy.
Bàn ăn chỉ còn lại Diệp Thố và bà An.
“Từ trước đến nay cô luôn tán đồng quan điểm, bên cạnh một người đàn ông tài giỏi không bao giờ chỉ có duy nhất một người phụ nữ.” Bà An đặt dao nĩa xuống, bắt đầu vào chủ đề chính ngày hôm nay: “Chỉ có điều, nếu chủ thứ không phân biệt rõ ràng, sẽ không tránh khỏi việc tham bát bỏ mâm. Diệp Thố, cô luôn rất yêu quý cháu, cháu có tài năng, lại rất quyết đoán, nhưng dường như không được rõ ràng lắm trong vấn đề phụ nữ. Chỉ là chơi bời trong chốc lát, việc gì phải thành thật, lúc nào cũng đem theo bên mình thế? Cũng may Huệ Nhi của chúng ta không coi là thật, nếu giờ làm to chuyện, sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến cả hai nhà, có phải không?”
Thực ra cô biết Diệp Thố bây giờ đã không còn là A Thố ngây thơ của ngày xưa. Anh đã biết cách khoác tấm mặt nạ giả tạo, nói những lời hoàn toàn trái ngược với trái tim mình. Cô cũng chẳng khác gì, cũng thường xuyên nói những lời giả dối vì mưu sinh.
Chỉ có điều, tối nay cô không nhận ra đâu là Diệp Thố thật sự. Là người vô cùng chiều chuộng cô hay là người chấp thuận hôn nhân trước mặt mẹ một người con gái khác? Những gì con người ấy nói, những gì người ấy làm, cô thực sự hiểu được bao nhiêu?
Sau khi đưa hai mẹ con về, trong màn đêm có một người đàn ông đang nói chuyện điện thoại.
“Đẩy nhanh tiến độ… Đúng vậy, tôi không muốn đợi thêm nữa!”
Đến giờ nghỉ trưa, Thượng Linh đang định đi ăn cơm bỗng bị trưởng phòng đối ngoại gọi vào. Trưởng phòng đưa cho cô một tập tài liệu, bảo cô mang đến cho Tiểu Trương ở phòng kế hoạch.
Lúc này, tất cả mọi người trong phòng kế hoạch đều đã đi ăn, chỉ có bác lao công đứng dọn dẹp trước cửa. Nghe cô nói xong, liền chỉ giúp cô chỗ ngồi của Tiểu Trương. Bác lao công không nói rõ ràng, Thượng Linh vào phòng tìm mãi mới thấy chỗ Tiểu Trương ngồi, đặt tài liệu xuống rồi đi ra.
Cô vội vàng cũng vì có lý do, trưa nay có vị công tử Bạc Liêu mời cô đi ăn cùng.
Mấy ngày nay vì Âu Lực Tư bị Mễ Mễ cho vào diện “chiến tranh lạnh” nên cô liên tục bị anh ta làm phiền, nhân cơ hội này kiếm bữa cơm cũng chẳng sao cả.
Nghe nói cô đã gặp mặt hai mẹ con An Huệ Nhi, Âu Lực Tư vô cùng khâm phục vì giờ này cô vẫn còn bình thản như vậy: “Nói thật là, với khả năng của em, An Huệ Nhi không thể nào là đối thủ được, cùng lắm chỉ đau đầu tí thôi. Nhưng mẹ cô ta không dễ chơi như vậy, bà già đó nham hiểm, miệng thơn thớt dạ ớt ngâm đấy!”
“Thế thì sao chứ? Em chỉ là người làm thuê, có liên quan gì đến em?”
“Làm thuê cái gì chứ? Anh nghe Mễ Mễ nói từ lâu rồi, em được vào VIVS làm là nhờ mối quan hệ với Diệp Thố, có anh ta thì mới có em. Thân thế của em nhạy cảm, không bám chặt lấy anh ta, trong nháy mắt là mất cả chì lẫn chài đấy!”
Hình như mọi người đều nghĩ cô là người chủ động đeo bám Diệp Thố thì phải, Thượng Linh cười mỉa: “Thực ra anh ấy mới là người bám lấy em, tại sao mọi người đều nghĩ là em bám lấy anh ấy vậy nhỉ?”
Âu Lực Tư thở dài nhún vai: “Bất luận là về ngoại hình, tính cách hay là thân phận, địa vị đều đã quyết định sự thật là em bám riết anh ta!”
Thượng Linh nổi nóng: “Được rồi! Tối nay em sẽ đưa Mễ Mễ qua nhà A Ảnh ngủ vậy!”
“Thượng công chúa, thần nói sai rồi! Sao có thể là Người bám