Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341540

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1540 lượt.

nhà.
Tuy vết thương của Diệp Thố bình phục rất nhanh, nhưng ít nhất phải cần một hai tháng nữa mới khỏi hẳn được.
Ghế sau rất yên tĩnh, Thượng Linh uống hết cả chai rượu vang, giờ đây ngoan ngoãn cuộn tròn người vào một góc nằm ngủ. Anh nhìn cô, cẩn thận kéo vào lòng mình, cô lẩm bẩm vài tiếng, gần như không phản đối.
Anh đưa tay gạt nhẹ những lọn tóc vương trên mặt Thượng Linh, để lộ cặp lông mày hơi nhíu lại. Cô thường nhíu mày khi ngủ, như đang lo lắng điều gì. Anh vuốt nhẹ những nếp nhăn ấy, cho đến khi vết nhăn đó mất hẳn mới mỉm cười mãn nguyện, nhẹ hôn lên trán cô.
Làn da cô rất nóng, phảng phất cả vị nóng của rượu, làm bỏng cả đôi môi hơi lạnh. Dường như tối nay cô có điều gì đó phiền muộn, uống vừa nhanh lại vừa nhiều, mới được một lúc đã ngà ngà say. Là chuyện gì vậy? Anh ngắm nhìn gương mặt thanh tú nhỏ nhắn, hơi chớp mắt.
Xe dừng lại trước chung cư, chưa có lệnh của ông chủ, bác Hải không dám lên tiếng. Bác lén nhìn gương chiếu hậu, ở ghế sau ông chủ đang nhìn người nằm trong lòng mình vô cùng dịu dàng, sau đó từ từ cúi đầu xuống.
Bác Hải đáng thương ngượng chín cả mặt. Bà xã ơi, sao lại để cho bác trông thấy cảnh tượng này cơ chứ! Cũng chẳng nói để bác xuống xe trước gì cả.
Đôi môi cô thật mềm mại, đầu lưỡi anh quét qua, nếm vị rượu còn vương trên môi cô. Hơi thở mềm mại đáng yêu, phảng phất hơi ấm trên gương mặt anh. Nụ hôn lướt qua ban đầu càng lúc càng sâu hơn, như không kiềm chế nổi, vội vã muốn hôn sâu hơn, nhiều hơn. Anh đỡ gáy cô, lặng lẽ hôn.
Tiếng động ấy đã đánh thức Thượng Linh. Cô mở mắt, chỉ thấy những sợi lông mi dài tuyệt đẹp như cánh bướm. Xung quanh mờ mờ ảo ảo, hình như đang ở trên xe. Đầu lưỡi hơi đau, đôi môi anh đang quấn chặt lấy môi cô.
Anh thật là… Thượng Linh khẽ giật giật khóe mắt, đang định đẩy anh ra, bỗng nảy ra một ý tưởng khác trong đầu. Cô giả bộ say rượu ú ớ vài tiếng, mấy tiếng rời rạc thoát ra từ cổ họng: “Ghét này… đừng… Duy Nặc…”
Ngay lập tức anh đông cứng người lại, cô cười thầm, bàn tay giả bộ vô tình bám lấy vai anh, lại ú ớ tiếp: “… Duy Nặc…”
Quả nhiên, có người không chịu nổi nữa, ngay lập tức đẩy cô ra. Thượng Linh giả vờ đang lim dim mê man khẽ dụi dụi mắt, nghiêng nghiêng ngả ngả bước xuống xe. Cô thấy rất rõ gương mặt nặng trình trịch còn đen hơn cả đáy nồi của người ngồi trên xe.
Quả nhiên Mễ Mễ đang ở nhà, nằm dài trên sô pha đắp mặt nạ, thong dong đọc xem tạp chí và vui vẻ hát ca.
Lần này Mễ Mễ được dịp nở mày nở mặt. Ngoài A Ảnh ra, anh chàng minh tinh Âu Lực Tư cũng liên tục hẹn hò với cô. Nếu không đến những hộp đêm cao cấp thì cũng sẽ tới những bar riêng tư, ngoài việc quen biết được cả đám ngôi sao ra, có người còn nói sẽ mời Mễ Mễ đóng quảng cáo.
Thượng Linh vẫn còn chưa kịp vặn hỏi Mễ Mễ thì chuông điện thoại đã reo ầm ĩ. Mễ Mễ không nghe điện, kêu Thượng Linh nghe giúp. Thượng Linh ngán ngẩm ra nghe điện thoại. Âu Lực Tư gọi đến hẹn Mễ Mễ đi chơi, chỉ đáng tiếc là Mễ Mễ càng ngày càng không chịu nổi chiến dịch tấn công dồn dập của anh chàng, đang cho anh chàng vào thời kì chiến tranh lạnh.
Nghe xong mấy câu như: “Em nhất định sẽ báo lại với Mễ Mễ, cậu ấy không có ở nhà thật mà, em không lừa anh đâu!”, Âu Lực Tư liền chuyển chủ đề sang Thượng Linh.
Anh chàng bảo cô, đừng đánh giá thấp An Huệ Nhi, cô ta không dễ dàng buông tha cho Diệp Thố như vậy đâu. Thực ra Âu Lực Tư biết An Huệ Nhi từ ngày còn nhỏ, sau này vì chuyển nhà đi nên ít liên lạc với nhau, gần đây vừa gặp lại trong một buổi tiệc.
Âu Lực Tư còn bảo cô, hồi học tiểu học, cô nàng làm loạn cả trường để theo đuổi một nam sinh, cuối cùng mọi việc chỉ kết thúc khi cậu kia chuyển trường. Bây giờ, cô nàng lớn rồi lại càng ghê gớm hơn, trước đây còn cố ý bảo Âu Lực Tư tán tỉnh Thượng Linh để cô bỏ Diệp Thố.
Nói rõ ràng hơn, nguyên văn lời An Huệ Nhi là xúi Âu Lực Tư tán tỉnh lừa gạt Thượng Linh lên giường, chuẩn bị chụp ảnh lại để làm chứng cứ.
“Anh không sợ em nói chuyện này với Mễ Mễ sao?”
“Anh nói thật nên chẳng sợ em nói với cô ấy. Bây giờ nói cho em biết để nhắc nhở em phải cẩn thận. Hai hôm trước, An Huệ Nhi đã kéo cả mẹ cô ta đến thành phố S. Lần này bà ta đến đây để gặp con rể tương lai, bà già ấy còn ghê gớm hơn cả An Huệ Nhi, em cứ liệu mà hành động.”
Lời cảnh báo của Âu Lực Tư trở thành sự thật ngay ngày hôm sau.
Buổi tối, Diệp Thố đã hẹn thầy dạy đàn cho Thượng Linh đi ăn tối, đến chiều đột nhiên nhận được cuộc gọi bất ngờ.
Anh gọi người trong điện thoại là cô An. Đã rất lâu rồi Thượng Linh không thấy vẻ mặt anh lạnh lùng xa cách như vậy. Khi anh nghe xong điện thoại, cô đặt tài liệu trong tay lên bàn: “Mẹ vợ tương lai của anh à?”
Anh bất thình lình ngẩng đầu lên, như thể không nghĩ đến cô sẽ hỏi như vậy, ánh mắt hơi khác thường: “Tối nay có việc cần giải quyết, anh sẽ hẹn thầy giáo cho em vào hôm khác.”
“Em đi với anh!” Cô vội nói, làm anh ngạc nhiên: “Sao vậy, em không được xuất hiện sao?”
Anh lắc đầu, đột nhiên mỉm cười, làm cô lóa cả mắt.
Nơi hẹn ăn tối là nhà hàng xoay tại tầng cao nhất của