Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.
hìn cô: “Anh chưa bao giờ coi An Huệ Nhi là vị hôn thê của mình, nên đương nhiên không hề có những chuyện bà An lo lắng.”
“Diễn giỏi vậy cơ mà, hôm nay cứ diễn tiếp có phải là tốt không, việc gì phải lắm chuyện thế!”
Những ngón tay thon dài tuyệt đẹp từ từ nắm lấy tay cô: “Lúc ở Maldives anh đã nói với em, anh sẽ không bao giờ để những chuyện như vậy xảy ra nữa.”
Thượng Linh ngẩn người nhìn anh, thốt lên một câu: “Em cũng có nhờ anh giúp đâu!” Cô không hề mở miệng nhờ anh giúp đỡ, hà cớ gì anh phải tỏ ra anh hùng chứ?
Thượng Linh bỗng nhớ lại chuyện ngày thơ ấu, có lần cô bị mấy nam sinh lớp mười lẵng nhẵng bám đuôi, anh liền lao lên đánh nhau với mấy tên đó. Vừa béo vừa ngớ ngẩn như vậy, đương nhiên không đánh nổi mấy tên kia, cô cũng chẳng hề nhờ anh giúp đỡ, vậy mà anh vẫn muốn tỏ vẻ anh hùng. Cuối cùng anh bị đánh cho tơi tả, nằm liệt giường mấy ngày liền, tình nguyện chịu đựng như một tên ngốc.
Cô nhìn anh nói: “Thực ra, có làm việc ở đây hay không đối với em không quan trọng.”
“Anh biết!” Anh nhìn cô chăm chú, cười nói: “Nhưng anh quan tâm!”
… “Sao anh lại đánh nhau với chúng làm gì? Bọn chúng bám theo cũng chỉ vì thích em thôi mà, cùng lắm bị bám theo mấy hôm, chẳng gầy đi cân thịt nào đâu! Em còn chẳng hề gì, anh sao phải làm vậy chứ?”
… “Nhưng anh quan tâm…”
Lần đó cô đã đứng ngẩn cả người. Nhiều năm trôi qua, không ngờ anh vẫn trả lời cô như vậy. Con người này, đúng là một tên ngốc.
Lừa Về Sống Cùng
“Chỉ có bằng này đồ thôi sao?” A Ảnh hỏi.
Lúc đó Thượng Linh đang suy sụp tinh thần, nên cũng chẳng nhìn kĩ chỉ ừ một tiếng, thành ra khi về nhà Diệp Thố, cô mới phát hiện ra đã bỏ quên túi đồ đựng quần áo lót.
Đúng là họa vô đơn chí. Thượng Linh cuộn tròn người nằm trên sô pha than vãn. Cô oán thán bản thân đã lo lắng cho con người ấy, vì một giây yếu lòng mà đồng ý lời đề nghị của anh. Cô tưởng anh là tên ngốc, thì ra trước mặt anh cô mới chính là kẻ ngu ngốc nhất. Người như Diệp Thố sao có thể để mình rơi vào cảnh khốn cùng chứ?
Sau cuộc họp hội đồng quản trị, Thượng Linh nghe A Ảnh nói, thực ra từ lâu Diệp Thố đã lên kế hoạch mua lại cổ phần của các thành viên khác trong hội đồng quản trị với giá rất cao, việc đó cũng vừa hạ màn thành công mấy ngày gần đây. Tuy anh không hề rêu rao ra ngoài, nhưng nhân cơ hội này, đánh thẳng một đòn chí mạng vào nhà họ An trong hội nghị. Để họ biết, từ nay trở đi VIVS do nhà họ Diệp làm chủ, không còn chịu sự đàn áp của nhà họ An nữa.
“Mấy ngày này, anh muốn em ở bên cạnh anh.”
“…”
“Phòng em vẫn để không từ đấy đến giờ, chuyển đến đi. Buổi tối nhiều khi phiền muộn, anh lại muốn nghe em chơi đàn.”
“…” Có phải anh không biết cô chơi đàn dở tệ như thế nào đâu.
“Coi như là ý nguyện cuối cùng của anh.”
“…” Nói đến nước này rồi, đúng là cô chịu không biết làm sao để chối từ.
Rốt cuộc mọi việc đã được giải quyết lặng lẽ, trong quá trình cô thu dọn xong xuôi chuẩn bị chuyển về nhà anh. Còn cô giống như một tên ngốc, bị lừa đến chung cư của anh mà chẳng hay biết gì.
***
Cửa mở, chủ nhân đã về nhà. Anh vuốt tóc cô: “Sao không sắp xếp đồ đạc, ngồi co ro ở đây làm gì?”
Cô khẽ động đậy, quay đầu lại ỉu xìu nhìn anh: “Em quên mất một túi đồ, trong đó có nhiều thứ quan trọng lắm!”
“Anh đưa em về lấy!” Anh rút chìa khóa xe ra.
“Em có thể mua đồ mới được không?” Cô thẽ thọt hỏi anh. Ánh mắt ấy sao mà anh có thể chối từ được chứ.
Một lát sau, hai người đã có mặt tại quầy đồ lót rực rỡ muôn màu gần nhà anh.
Diệp Thố đi cạnh Thượng Linh, cô liếc nhìn gương mặt đẹp hơi ngượng ngùng, hất cằm kéo anh vào trong: “Qua đây chọn đồ giúp em!”
Có người tay trái một bộ, tay phải một bộ: “Màu nào đẹp hơn?”
“…”
“Che nửa ngực đẹp hơn hay ¾ ngực đẹp hơn?”
“…”
Mua xong áo lót, cô quay sang mua tiếp quần lót, tất cả những đồ chọn được đều đưa anh cầm cả. Mấy người phụ nữ xung quanh quay đầu lại nhìn, khúc khích cười, nhưng khi thấy gương mặt hoàn hảo và vẻ lạnh lùng của anh, ai nấy đều sững sờ, đỏ mặt. Nếu lúc này A Ảnh ở đây, thấy cảnh tượng này có lẽ sẽ phát điên lên mất.
Ông chủ lạnh lùng mạnh mẽ của A Ảnh, giờ đây đang ôm một đống đồ lót phụ nữ đi sau Thượng Linh, thỉnh thoảng lại còn gật đầu đồng ý hoặc lắc đầu phản đối với đống đồ cô cầm trong tay.
Vẻ ngại ngùng ban đầu của Diệp Thố đã dần chuyển sang thích ứng, cuối cùng thành hưởng thụ.
Thượng Linh không vừa lòng chút nào khi thấy anh cứ bình thản như không thế này. Cô định đưa anh đến đây để chọc quê anh, nhưng sao anh lại chẳng bị sao chứ!
“Rốt cuộc anh có phải là đàn ông không vậy?” Cô ấm ức hỏi lúc bước lên xe sau khi thanh toán xong.
“Đương nhiên anh là đàn ông rồi!” Anh nghiêng người, miệng hơi nhếch lên đầy xấu xa, ánh mắt từ từ chuyển xuống dưới, lướt qua trước ngực cô.
“Đồ háo sắc!” Cô ôm lấy ngực ngay lập tức.
Anh không nói gì, càng lúc càng cười rũ rượi. Thượng Linh trừng mắt, co rúm người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh mắt và nụ cười của anh