Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy
Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1537 lượt.
ng đối ngoại, còn mẹ tôi là thành viên hội đồng quản trị.”
“Đúng vậy, ít nhất tôi còn là nhân viên quèn, còn cô có tư cách gì mà ở đây tra hỏi? An tiểu thư, đây không phải là nơi thiên kim tiểu thư trút giận đâu.”
“Cô… Khách sạn này là của nhà chúng tôi, tại sao tôi lại không được phép truy hỏi chứ? Cô mà còn vô lễ, tôi gọi người đến đuổi việc cô ngay lập tức.”
“Được thôi, vậy cứ đuổi việc tôi đi! Nhưng đuổi việc trong trường hợp không có chứng cứ xác thực, phải bồi thường cho nhân viên ba tháng tiền lương, nhận tiền xong tôi sẽ đi ngay!” Thượng Linh cười uể oải nói.
“Chỉ ba tháng tiền lương chứ gì? Xì, tôi ăn một bữa cơm còn tốn hơn nhiều!” Cô ta quay đầu nhìn trưởng phòng nhân sự: “Anh nghe thấy rồi đấy! Bây giờ đuổi việc cô ta ngay lập tức!”
Trưởng phòng nhân sự đứng ngẩn người, trong nháy mắt bị tất cả mọi người nhìn chằm chằm nên anh ta hơi hoảng sợ.
Thượng Linh là nhân viên do chính CEO đích thân tuyển dụng, nhưng lại không thể đắc tội với An Huệ Nhi, giờ thì gay to rồi.
Bầu không khí trong phòng vô cùng căng thẳng, bà An chậm rãi nói: “Cô Thượng, con gái tôi còn thơ dại không hiểu việc thương trường, cô đừng nghe nó nói bừa. Bây giờ cô nên tự giác nghỉ việc, nếu vẫn cứ khăng khăng không chịu làm, tôi đành phải làm theo ý cô, giao việc này cho cảnh sát đến điều tra.”
Bà già này đến ba tháng lương cũng tiếc rẻ, đúng là độc ác. Hai hàng lông mày trên gương mặt thanh tú của Thượng Linh càng lúc càng nhíu chặt lại.
“Được rồi!” Người đàn ông vẫn im lặng từ đầu đến giờ cuối cùng cũng lên tiếng, tất cả mọi người quay đầu lại nhìn, thấy CEO đang từ từ đứng dậy: “Việc này không liên quan đến cô ấy, mọi việc kết thúc ở đây, mọi người giải tán.”
“Diệp…” Câu nói tức giận của Huệ Nhi bị mẹ cô ta chặn lại.
“Chỉ một câu nói nhẹ bẫng của Tổng giám đốc Diệp thôi là xong chuyện thì hình như không được thỏa đáng lắm thì phải. Dù gì tôi cũng là thành viên chủ chốt trong tập đoàn, ít nhất cũng phải có câu trả lời thuyết phục tôi.”
Anh quay sang, thấy Thượng Linh vội quay đi khi chạm ánh mắt anh. Anh biết mấy ngày nay cô đang lẩn trốn anh. Anh cũng hiểu được phần nào nguyên nhân, có một vài điều đáng lẽ không nên thay đổi sớm như vậy. Nhưng anh không muốn cô hiểu lầm, càng không chịu đựng nổi khi thấy cô phải ấm ức.
Suy nghĩ trong giây lát, Diệp Thố xua tay, ra hiệu cho những người khác đi ra, trong phòng giờ chỉ còn lại bốn người.
“Cô An, chuyện này không phải là do cô ấy làm!” Anh cố gắng cho đối phương một cơ hội cuối cùng.
“Làm sao mà cháu biết được chứ! Ảnh chụp rõ như vậy, cháu nhìn họ xem, trông tình cảm thế cơ mà! Đàn bà lúc yêu rồi ai mà chả mù quáng, không gì là không dám làm…”
“Đủ rồi!” Đôi mắt tuyệt đẹp bỗng lạnh băng làm Huệ Nhi giật bắn, ngây người nhìn anh.
“Cô hãy nghe cho kĩ. Việc này, đừng nói là cô ấy không làm, dù cho đúng là cô ấy làm thật, tôi cũng sẽ bao che cho cô ấy!” Ánh mắt anh nhìn Huệ Nhi sắc như lưỡi dao.
“Diệp Thố!” Bà An tức giận quát: “Cháu vừa nói cái gì vậy?”
“An phu nhân!” Cách xưng hô thay đổi rất rõ ràng, anh khẽ nhếch môi: “Đừng coi tôi là kẻ ngớ ngẩn. Sự tình ra sao, bà là người biết rõ nhất!”
“Cô chẳng biết gì cả!” Ánh mắt bà An cảnh giác: “Người không biết gì chính là cháu, cháu đừng quên vị trí của mình. Huệ Nhi là vợ tương lai của cháu, làm gì có người đàn ông nào nói vì người đàn bà khác mà lại nói với vợ mình những lời như thế không?”
Nghe những lời bà An nói, nụ cười mỉa mai trên gương mặt Diệp Thố càng hiện rõ hơn, ánh mắt tuyệt đẹp lướt qua, làm cả hai mẹ con Huệ Nhi giật mình.
“An phu nhân, bà nói rất đúng, chẳng có người đàn ông nào nói với vợ mình những lời như vậy cả. Chỉ có điều, người sẽ trở thành vợ tương lại của tôi, là cô ấy.” Anh đưa tay ra ôm Thượng Linh vào lòng. Cô khẽ cựa quậy, anh lại kéo cô lại gần, cô lại cựa quậy thì anh càng ôm chặt hơn.
A Ảnh vừa chạy đến lúc trước, đứng ngoài phòng hội nghị ngao ngán lắc đầu. Cuối cùng Augus cũng đã chơi bài ngửa, đúng là cứ việc gì dính dáng đến Thượng Linh là hỏng bét cả. Trở mặt nhanh như vậy, còn chẳng chừa cho mình một đường để quay đầu lại.
Bà An ném lại cho Diệp Thố một câu trước khi bỏ đi. VIVS không phải của riêng nhà họ Diệp, nếu tính cổ phần, nhà họ An mới là cổ đông lớn nhất. Ba ngày nữa bà ta sẽ tổ chức cuộc họp các thành viên hội đồng quản trị. Lúc đó nếu anh ta không thành khẩn xin lỗi Huệ Nhi vì chuyện hôm nay và đưa ra quyết định chính thức, thì hãy quên ngay vị trí hiện tại đi.
Lúc này Thượng Linh mới hiểu ra vị trí đích thực của Diệp Thố chỉ là vương gia, hoàng đế thực sự đứng đằng sau là nhà họ An.
Bước ra khỏi phòng hội nghị, thấy gương mặt nặng nề của A Ảnh, Thượng Linh hiểu được tầm nghiêm trọng của sự việc lần này. Không thể không trách người đang đứng cạnh mình: “Đã biết vị trí phò mã của anh quan trọng như vậy, thì đừng có ra vẻ anh hùng nữa! Hôm trước lúc ăn cơm còn nói với người ta những chuyện đáng lo lắng không hề có thật, vậy mà hôm nay lại nói lung tung gì thế?”
“Đúng là không hề có thật!” Diệp Thố bình thản n