XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.

lúc lên xe khiến Thượng Linh nhớ lại một hồi ức chẳng lấy gì làm vui vẻ.
Lúc đầu cứ lo lắng về đại hội cổ đông của nhà họ An, nên trước khi chuyển đến chẳng suy nghĩ gì về chuyện ấy cả. Bây giờ mới đột nhiên phát hiện ra, cô nam quả nữ ở cùng dưới một mái nhà… thật là nguy hiểm.
“Cậu cứ thuận theo anh ấy đi!” Thượng Linh rùng mình nhớ lại ánh mắt và những lời nói mờ ám của Mễ Mễ lúc thu dọn hành lí ở chung cư.
“Giờ thử nghĩ mà xem, ông chủ “mỹ nhân” của cậu tốt biết bao, sẵn sàng vì cậu chống lại nhà họ An. Cậu đừng có mà ngoan cố quá, mọi việc phải thế nào thì cứ để nó thế đi! Cũng không thử nghĩ đến cái vòng ngực 32A đáng thương của cậu…” Tự nhiên lại chuyển sang chủ đề chẳng vui vẻ gì, Mễ Mễ tự biết mình lỡ lời, ngượng ngùng không nói gì nữa.
Đã nói rõ chỉ là chuyển đến ở cùng, Thượng Linh đương nhiên không chấp nhận bị động như vậy. Mễ Mễ cũng vậy, mà A Ảnh cũng thế, họ đều không phải là cô, sao có thể quyết định thay cô được.
Thượng Linh bắt đầu thi hành chính sách “ba không”: Tuyệt đối không ở nhà một mình với anh trong cùng một căn phòng; Khi đi dự tiệc tuyệt đối không cho anh uống quá nhiều rượu; Anh không mở lời, cô tuyệt đối sẽ không bắt chuyện với anh.
Sau đó, Thượng Linh lặng lẽ đóng vai người qua đường xoàng xĩnh trong căn penthouse rộng lớn.
Một tuần trôi qua, hai tuần trôi qua…
Tháng tư ấm áp trăm hoa đua nở, nhưng tất cả nhân viên tại VIVS đều cảm nhận được sự lạnh lùng khủng khiếp toát ra từ CEO.
Bình thường Diệp Thố đã rất lạnh lùng, dạo này lại càng đáng sợ hơn. Như lời của chị Thái Hoa, nếu tình hình này vẫn tiếp diễn, mùa hè năm nay khách sạn không cần bật điều hòa nữa, ai thấy nóng trong người chỉ cần liếc ông chủ một cái, là duy trì được nhiệt độ lạnh cả tuần luôn.
Thượng Linh ngáp một cái, bò ra bàn làm việc ngủ tiếp. Gần đây thời tiết mùa xuân khó chịu, cô bị thiếu ngủ.
“Sống cùng dưới một mái nhà, mà lại không xảy ra chuyện gì sao?” Mễ Mễ nghe xong liền nhíu mày: “Cậu không thấy, thực ra những chuyện này không phải phụ nữ muốn khống chế là được hay sao?”
“Cậu có ý gì?”
“Tức là, thực ra không phải là cậu đang lẩn tránh anh ấy, mà là anh ấy biết cậu không muốn, nên mới không bắt ép cậu.”
Thượng Linh hơi chột dạ: “Thật thế sao?”
“Tin mình đi, đàn ông đều là động vật nguyên thủy cả, nếu như không phải anh ấy tự kiềm chế bản thân, cậu có muốn trốn cũng không trốn được. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, suy cho cùng sao cậu lại không bằng lòng? Anh ấy đẹp trai như vậy, lại đối xử tốt với cậu, cậu còn có gì không vừa ý sao?”
“Mình cũng không rõ nữa, chỉ là không muốn thôi. Có lẽ vì mình mới biết một Diệp Thố đẹp trai mới có mười tháng, còn A Thố của ngày xưa lại sống cạnh mình đến tận chín năm. Những ngày vừa qua sống cạnh nhau, những thói quen của anh ấy mình đều thấy vô cùng quen thuộc. Hình ảnh A Thố càng hiện lên rõ hơn trong lòng mình… có lúc nhìn anh ấy, mình lại nghĩ về ngày xưa…”
Để củng cố ấn tượng về A Thố thời thơ ấu với Mễ Mễ, Thượng Linh hì hụi lục tung tất cả hòm tủ, lôi hết những tấm ảnh cũ đã mốc meo cho Mễ Mễ xem. Đến lúc này, chẳng cần Thượng Linh nói nhiều, trí tưởng tượng của Mễ Mễ cũng đã đủ phong phú. Để tránh trường hợp tối đi liên hoan không nuốt nổi thức ăn, cô quyết định phải dừng chủ đề này lại ngay.
Tối nay lớp đại học của Mễ Mễ tổ chức họp lớp lần đầu tiên kể từ khi tốt nghiệp. Tuy Mễ Mễ và Thượng Linh không học cùng một trường đại học, nhưng từ sau khi quen biết và trở thành bạn thân, hai người thường xuyên qua trường nhau chơi, nên quen gần hết bạn học của nhau.
Vì thế lần này liên hoan, Mễ Mễ cũng kéo Thượng Linh đi cùng.






Những Buổi Họp Lớp Thân Mật
Mọi người tụ họp trong một phòng tiệc ở khách sạn năm sao, ngoài đồ ăn tự chọn ra còn có cả phòng hát karaoke nữa. Hơn hai mươi người, bình thường chi phí sẽ chia đều, nhưng hôm nay lại không có ai bảo Thượng Linh trả tiền. Mễ Mễ cười tươi như hoa, khoác vai Thượng Linh nói nhỏ, ngày hôm nay có người khao, chi phí đã trả hết rồi, mọi người chỉ cần ăn chơi nhảy múa tưng bừng là được.
Hồi học đại học, Mễ Mễ rất mê các anh chàng trong đội bóng rổ, vừa bước vào phòng tiệc đã lao ngay đến nói nói cười cười, cho Thượng Linh ra rìa luôn.
Nhiều năm không gặp, mọi người ai cũng thay đổi rất nhiều, giờ đây trông ai cũng xinh gái, đẹp trai. Thượng Linh không học cùng trường với mọi người, nên vừa vào trong đã trốn đến một góc, cứ ngồi gật gù rồi ngủ quên mất. Đến tận khi có một giọng nam vui vẻ đánh thức cô dậy.
“Chị, chị đến đây ngủ hay sao vậy?” Người này còn rất trẻ, mặc một chiếc sơ mi và quần bò đơn giản, càng làm tôn lên vẻ trẻ trung phơi phới.
Sau đó điện thoại lại tiếp tục rung, Thượng Linh nóng mắt, bật chế độ im lặng rồi ném ra phía bàn, không thèm đếm xỉa gì nữa.
Hoa Ninh ngồi bên cạnh trầm tư nhìn cô, cuối cùng hỏi: “Bạn trai à?”
Thượng Linh lườm cậu ta một cái: “Trẻ con đừng có tọc mạch vào chuyện người lớn!” Hoa Ninh sị mặt ra.
Có lẽ vì câu này ác quá, n