Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341532

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.

đối xử tốt với anh ấy một chút!”
“Đối xử tốt với nó một chút?” Người đàn ông trung niên có hai hàng tóc mai điểm bạc nở nụ cười vô cùng châm biếm: “Cô có thể đối xử tốt với nó đến mức nào? Cô Thượng, người khác tôi không dám nói, nhưng cô… tôi tận mắt chứng kiến cô lớn lên. Cô là người như thế nào, tôi là người rõ nhất. Cô đừng tưởng rằng vì nhà họ Thượng khuynh gia bại sản nên tôi mới phản đối. Tôi vốn xuất thân nghèo hèn, chẳng hề coi trọng chuyện gia thế, địa vị. Tôi phản đối là vì chính bản thân con người cô.”
Diệp Minh lặng lẽ nhìn Thượng Linh, cô cảm thấy ánh mắt ấy như chứa đựng sự thù hận: “Cô là thiên kim tiểu thư, tính tình đanh đá ngang ngược, từ khi cô biết nhận thức, A Thố chẳng có ngày nào được yên thân. Lúc vui vẻ cô coi nó như đồ chơi, lúc không vui còn chẳng thèm nhìn mặt nó, có được mấy lần cô thực sự đối xử tử tế với nó?”
Thượng Linh cứng họng, những lời Diệp Minh nói đều là sự thật.
“Cô chưa bao giờ coi nó ra gì, cũng chẳng thèm nhìn nó lấy một lần. Bây giờ nó giàu có rồi, đẹp trai rồi, cô lại bám lấy nó, cô nghĩ rằng mọi chuyện dễ dàng như vậy sao?”
“Không phải là cháu bám lấy anh ấy, mà là anh ấy bám lấy cháu đấy chứ?” Hơn nữa lúc đầu còn đến với vị trí ông chủ cao vời vợi, không cho phép cô có quyền chối từ: “Cháu thừa nhận đúng là trước đây cháu có kiêu ngạo thật, cũng đối xử không được tốt với anh ấy. Nhưng quá khứ là quá khứ, hiện tại và trước đây không giống nhau. Anh ấy cũng làm chuyện rất quá đáng với cháu, theo cháu, bọn cháu đã ngang nhau rồi!”
Diệp Minh cười lạnh lùng: “Ngang nhau? Cô thực sự nghĩ rằng, sau năm ấy họ nhà Thượng các cô còn có tư cách nói những lời như “ngang nhau” hay sao?” Ông chớp mắt, ánh mắt vô cùng dữ dội: “Xem ra cô Thượng tuổi trẻ nông nổi, đã sớm quên mất chuyện ấy rồi! Nhưng chắc có một người không hề quên, thử về hỏi ông bố bại liệt của cô xem. Hỏi xem năm đó ông ta đã nói những gì, có từng nghĩ đến việc những người làm như chúng tôi sẽ cảm thấy thế nào không? Vì nghèo khổ nên phải hèn mọn, cha cô có nằm mơ cũng chẳng bao giờ ngờ được có ngày vị thế của nhà họ Diệp chúng tôi và họ nhà Thượng các người lại hoàn toàn đảo ngược.”
Ngày hôm đó, Diệp Minh nhìn Thượng Linh như nhìn đám rác rưởi trước khi cô xuống xe: “Nếu cô vẫn còn chút lương tâm, hãy rời bỏ A Thố càng sớm càng tốt. Vì cô không hề xứng đáng được ở bên cạnh nó.”






Người Tình Của Anh
Phần 4
Cha Thượng Linh không chịu nói bất cứ điều gì. Thượng Linh sa sút tinh thần mấy ngày nay không phải do áy náy vì những lời ông Diệp nói, mà mấy từ “chuyện năm đó” khiến cô vô cùng tò mò nhưng lại không có được câu trả lời.
Nói cô tuổi còn trẻ nông nổi cũng đúng, lúc Diệp Thố rời khỏi nhà cô, cô mới có mười bốn tuổi. Mà từ khi ba tuổi trở đi, ngày nào cô cũng duy trì kỉ lục làm ít nhất một chuyện xấu xa, làm sao mà nhớ hết được.
Có lần cô bắt anh làm ngựa cho cô cưỡi, sau đó bắt anh leo từ dưới lên tầng, rồi từ trên tầng xuống lầu đến bảy tám lần. Đôi khi là ném cả một đống giun lên giường anh, đổ hết sữa trong hộp và thay vào đó bằng sơn trắng, rồi lấy keo dính dán cuốn vở tập làm văn của anh lại. Có lần cô còn kéo anh ra chơi trò chủ nhân và nô lệ, lấy dây thừng làm roi ngựa ra sức đánh anh.
Xe dừng lại trước cổng khách sạn, Hoa Ninh quay đầu lại nhìn Thượng Linh, gương mặt tuấn tú nhìn cô rất nghiêm túc hỏi: “Chị thấy em đã thực sự trở thành một người đàn ông rồi sao?”
Thượng Linh ngớ người, sau đó mỉm cười: “Đương nhiên rồi, là một người đàn ông rất tuyệt vời!”
Thượng Linh ôm lịch thở than. Đi nhờ được chuyến xe miễn phí, giờ lại bị người khác cầu xin. Trước khi xuống xe, Hoa Ninh vô cùng thành khẩn cầu xin cô đóng vai “bạn gái một ngày” của cậu ta. Thiếu gia con nhà giàu cũng có nhiều điều khó khăn, đã ăn không của người ta mấy bữa liền, nên cô cũng ngại không dám từ chối. Nhưng không hiểu sao lại trùng hợp như vậy, ngày Hoa Ninh nhờ cô giúp đỡ lại đúng là ngày sinh nhật Diệp Thố.
“Em cũng không biết làm sao cả, mọi người nhà em cứ giục em lấy vợ, nhưng chị cũng biết bây giờ em đang tập trung vào sự nghiệp. Cũng không có gì rắc rối đâu, chỉ ăn bữa cơm trưa, gặp gỡ mọi người thôi.” Thượng Linh vẫn chưa kịp quyết định, Hoa Ninh lại gọi điện đến: “Đúng là trong số tất cả những cô gái em quen biết, chỉ có mỗi chị là thích hợp nhất. Chị giúp em đi, xin chị đấy!”
“Nhưng mà chị nhiều tuổi hơn em.”
“Nhưng trông chị rất trẻ, nhìn còn ít tuổi hơn cả em đấy.”
Thượng Linh rất thích nghe những lời thế này.
“Chỉ ăn cơm trưa thôi chứ?” Sau khi nghe xong câu trả lời, Thượng Linh đặt quyển lịch xuống: “Được thôi, chị sẽ giúp em!”
Lúc sắp tan ca, Thượng Linh nhận được cuộc điện thoại của CEO nói lúc tan làm đi tiếp khách cùng anh.
Dự án khu nghỉ dưỡng Maldives đã bắt đầu khởi động, gần đây anh thường xuyên phải ra ngoài tiệc tùng cùng khách khứa. Lúc vừa vào VIVS, cô còn khá yêu thích công việc này nhưng bây giờ lại thấy nó thật vô vị.
Trong các buổi tiệc tùng không thiếu gì các