XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341530

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.

nhân vật con ông cháu cha hoặc thiếu gia con nhà giàu. Kiểu gì cũng có vài người khôi ngô tuấn tú phong độ ngời ngời, cũng có vài người tính tình vui vẻ thích trò chuyện. Những người biết chuyện đều hiểu cô gái đi cùng Diệp Thố là người tình của anh, không dám trêu chọc, nhưng thỉnh thoảng cũng có người chẳng tỏ tường mọi việc.
Ví dụ như tối hôm nay, người Diệp Thố mời đi ăn là công tử con nhà thị trưởng, thuộc diện con ông cháu cha, đã đi lính vài năm, hiện nay cũng thuộc hàng có vai vế. Diệp Thố vốn không hề quen biết gì với người này, nhưng hiện nay vì có việc cần nhờ, nên thông qua người khác giới thiệu mời người này đi ăn.
Vị công tử này vô cùng phách lối, chưa ngồi được ấm chỗ đã bê ly rượu trắng lên đòi chạm ly với Thượng Linh. Thượng Linh đang chậm rãi ăn cơm, nghe thấy thế đành phải nâng ly lên.
Chất lỏng trong ly cô trong suốt, nhưng là Sprite, không phải rượu. Ông tướng kia biết được, không chịu tha cho cô, lấy luôn một ly mới rót rượu trắng bắt Thượng Linh uống.
Thượng Linh sa sẩm mặt mày. Vừa ăn được mấy miếng đã bắt cô uống rượu, tay này đúng là vô nhân đạo. Trong lòng thì mắng thầm nhưng tay vẫn đón lấy cốc rượu, chuẩn bị uống. Trước khi vào làm ở VIVS, cô cũng đã từng làm việc tại những nơi khác, biết rõ việc tiệc tùng khách khứa này vốn đều phải dựa vào tửu lượng cả. Vừa nâng ly lên, cổ tay cô đã bị tóm chặt. Một tiếng “được” tắc nghẹn ngay cổ họng vị công tử kia.
Ánh mắt Diệp “mỹ nhân” hờ hững, nhưng lạnh lùng nhìn thẳng vào Thượng Linh. Rõ ràng cô đã hào hứng như vậy lẽ nào anh còn không hài lòng sao? Nếu không nghĩ đến vì lợi ích chung, cô còn chẳng thèm để ý đến vị công tử này ấy chứ.
“Tổng giám đốc Diệp, chẳng lẽ việc cỏn con này cũng không nể mặt tôi sao?” Nhân vật con ông cháu cha hơi bực mình. Anh ta tại vị lâu như vậy, có ai gặp anh ta mà lại không khúm núm chứ? VIVS giàu có thật, nhưng lần này là họ mời cơm, tức là có việc cần phải nhờ đến anh ta.
Thượng Linh không muốn rách việc, cứ uống xong ly rượu là hơn, nhỡ lại chọc tức đối phương, ông lớn này lại phạt cô uống ba ly liền thì nguy. Cô đẩy tay Diệp Thố ra, nhưng không tài nào làm nổi.
Thượng Linh quay về phía sau anh nhíu mày, nhưng ra hiệu hồi lâu mà chẳng thấy anh có động tĩnh gì. Không khí có phần căng thẳng, A Ảnh ngồi bên cạnh cũng đứng ngồi không yên.
Đúng lúc tiến thoái lưỡng nan, Diệp Thố lấy ly rượu từ tay Thượng Linh, hướng về phía ông lớn kia nói: “Xin lỗi, cô ấy không uống được rượu, ly này để tôi uống thay có được không?”
Vị công tử kia hơi nhíu mày, tiếp đó mỉm cười, sau đó rót thêm hai ly nữa đẩy đến trước mặt Diệp Thố: “Tổng giám đốc Diệp uống thay thì phải khác rồi! Một ly vẫn chưa đủ, phải cạn cả ba ly mới được.”
Thượng Linh nhăn mặt, đúng là không nằm ngoài dự đoán.
“Để em uống vậy!” Như những gì cô biết, tửu lượng của Diệp Thố chỉ tầm tầm, đây không phải là nước, mà là rượu trắng.
Tay Thượng Linh lại bị tóm chặt. Đôi môi gợi cảm với đường nét hoàn hảo hơi nhếch lên, trong nháy mắt đã uống sạch cả ba ly rượu.
Vị công tử kia nói mấy tiếng “được lắm”, tâm trạng liền phấn chấn lên hẳn. Sau bữa cơm, anh ta còn chưa thấy thỏa đáng, lại chuyển địa điểm tác chiến sang một hộp đêm khác.
Trước lúc vào phòng, Thượng Linh bị A Ảnh lén lút kéo đi. Anh hỏi cô có uống được rượu không, nếu uống được thì tìm cách đỡ ly giúp Diệp Thố, tối nay anh uống quá nhiều rồi.
Thượng Linh biết tửu lượng A Ảnh không được tốt, nên vui vẻ đồng ý, bắt đầu đóng vai sứ giả bảo vệ cả buổi tối, vừa thấy ông tướng kia nâng ly là tự động nâng cốc coca giả rượu vang lên. Ánh đèn trong hộp đêm mập mờ, chẳng ai biết được thực ra rượu cô đang cầm là coca.
Dù gì Thượng Linh cũng đã lăn lộn trong xã hội nhiều năm, đương nhiên hiểu rất rõ những tình huống như lúc này. Bây giờ thừa sức ứng phó với thể loại con ông cháu cha đang ngà ngà say này. Coca rất ngọt, Thượng Linh uống xong thì chuyện trò vui vẻ, thỉnh thoảng còn chọn bài hát cùng ông tướng kia. Mấy cô tiếp viên ngồi hát cùng cũng cổ vũ tưng bừng, không khí vô cùng vui vẻ… chỉ ngoại trừ một người.
Thượng Linh bị tóm vào cầu thang bộ lúc từ nhà vệ sinh đi ra. Cô bị ép vào tường, cả người giam cầm giữa cánh tay và cơ thể Diệp Thố. Tuy tối nay anh uống nhiều nhưng vẫn rất tỉnh táo, đôi mắt đẹp đến ngạt thở giờ này lạnh lùng đến đáng sợ.
“Anh có bảo em phải tiếp tay đấy không hả? Thử nhìn xem tối nay em giống cái gì? Có khác nào mấy cô nàng ngồi hát cùng không chứ?”
Thượng Linh bị mắng đến ngớ người ra: “Anh có uống nhầm thuốc không vậy?”
“Em không cần vào phòng nữa đâu, để anh bảo A Ảnh đưa em về.”
“Anh cáu cái gì chứ? Anh tưởng là em muốn thế lắm à?”
“Không muốn mà còn cứ sán đến. Thượng Linh, em nghĩ anh mù rồi hả?”
“Anh quát cái gì chứ?” Thượng Linh ấm ức: “Em sán đến cũng chỉ vì khách sạn, chẳng phải là anh cần anh ta giúp sao?”
“Có như vậy cũng không cần người tình của anh phải đi hầu rượu.”
“Vậy thì vì anh có được không? Em lo cho anh, nên mới uống thôi! Anh không cám ơn em lại còn mắng em, có phải anh bị làm sao rồi