Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.
Thượng Linh dùng hai tay bịt chặt hơi thở khẽ của mình. Trong thời khắc quan trọng này, lặng lẽ chạy trốn mới là khôn ngoan, dù sao hôm nay cô ăn mặt thế này chưa chắc Diệp Thố đã nhận ra được. Nghĩ đến đó cô liền cúi đầu nép vào ngực Hoa Ninh lẩm nhẩm một câu “thần chú”: “Không nhìn thấy, không nhìn thấy!”
“Thần chú” quả là hiệu nghiệm, Hoa Ninh đã ôm Thượng Linh ra ngoài an toàn, sau khi xua được anh chàng cứ đứng đợi ngoài nhà vệ sinh, cô liền chuồn khỏi đây.
Lúc đến chỗ rẽ ở hành lang, Thượng Linh đang dóng mắt nhìn về phía cửa ra vào, bỗng nhiên bên tai vọng đến giọng nói lạnh lùng: “Định đi đâu?”
Thượng Linh bất ngờ bị Diệp Thố kéo đi. Thang máy lên thẳng tầng cao nhất của tòa nhà, hai bên hành lang là những căn phòng cao cấp dành cho các hội viên của khách sạn.
“Đúng là tính xấu không hề sửa đổi.”
Thượng Linh bị ném lên sô pha, anh cúi người xuống, ôm cô giữa hai cánh tay, cô không nhận ra khuôn mặt tuyệt mỹ ấy đang nghĩ gì, đôi môi lạnh lùng đẹp đẽ thậm chí còn hơi mỉm cười.
Thượng Linh không vừa lòng nói: “Sao anh lại nhận ra được em chứ?” Ngoài chiếc váy quây ngực và mái tóc đã cuộn lên, cô gần như đã nép cả người vào lòng Hoa Ninh. Giống như đà điểu đã chui vào trong cát, chỉ thấy mỗi cái mông thì sao có thể đoán ra được ai với ai chứ?
Đôi đồng tử màu đen khẽ chớp, anh lại gần cô hơn: “Nhận ra cái gì? Nhận ra người tình của mình đang trong vòng tay người đàn ông khác hay sao?”
Hơi thở trêu ngươi lướt trên má, cô vội giơ tay: “Em có thể giải thích.”
“Giải thích vì sao em lại nói dối?”
“Em không nói dối, đúng là em đi giúp người khác…” Cô nói khẽ.
Nụ cười nơi khóe miệng Diệp Thố không biết đã biến mất từ khi nào. Anh từ từ chạm lên má cô, lướt dọc xuống đôi vai và bờ ngực trắng ngần, cuối cùng nắm lấy cằm cô: “Em ăn mặc thế này để giúp người khác? Hào hứng tựa vào lòng hắn ta? Em nghĩ tình huống này còn cần phải giải thích nữa sao?”
Thượng Linh hụt hơi: “Vậy… anh muốn em làm thế nào?”
“Anh muốn em làm thế nào ư?” Giống như đang hỏi cô và cũng giống như đang hỏi chính anh. Muốn cô làm thế nào ư? Nếu anh nói ra liệu cô có làm theo không? Nếu chỉ đơn giản như vậy, anh còn phải nôn nóng như lúc này sao?
Anh buông Thượng Linh ra, lùi lại một bước ngồi lên chiếc ghế sô pha đối diện. Từ trước đến giờ chỉ có mình anh đơn phương trong tình cảm, chỉ mình anh luôn cố gắng. Quả nhiên cũng đến lúc phải mệt mỏi.
Anh lặng lẽ nhìn cô trong giây lát, lên tiếng: “Lại đây!”
“Hả?”
“Lại đây!”
Thượng Linh muốn lại gần nhưng đau khổ nhận ra đôi chân mình không chịu nghe lời. Gương mặt “mỹ nhân” nặng trịch, thật lạnh lùng, đen tối và đáng sợ…
“Tốt nhất em nên lại đây trước khi anh qua đó!” Anh nhìn cô chằm chằm, trầm giọng.
Điện thoại của Thượng Linh bỗng đổ chuông. Trong thời khắc quan trọng này, cô vô cùng biết ơn người gọi đến. Nhưng vừa nhìn tên người gọi điện trên màn hình, cô đã co rúm người lại. Là Hoa Ninh, có lẽ thấy cô mãi không ra nên tưởng cô đã hôn mê trong nhà vệ sinh.
“Không nghe sao?” “Mỹ nhân” gập đôi chân dài, ánh mắt nhìn cô đầy ngạo mạn và nguy hiểm: “Không nghe thì lại đây!”
Thượng Linh vội nói: “Em đã nói là em có thể giải thích mà. Em và Hoa Ninh không có chuyện gì cả, chỉ là bạn bè thôi.”
“Thì ra hắn ta tên là Hoa Ninh.”
Câu nói ấy như dao đâm bên tai Thượng Linh. Cô vô thức lùi lại phía sau, cuối cùng Diệp Thố cũng đứng dậy, giơ tay kéo cô vào lòng, bước vào phòng ngủ ném thẳng cô lên giường.
“Anh luôn luôn nhẫn nại, vậy mà em lại đối xử với anh như thế sao?” Anh gập người quỳ trên giường, một tay chống bên tai cô, một tay cởi cổ áo mình. Nếu bỏ qua sự lạnh lùng trong đôi mắt anh, thì đây đúng là một cảnh tượng vô cùng bổ mắt.
“Mỹ nhân” với đôi mắt tuyệt đẹp, lạnh lùng cởi cúc áo, từ từ để lộ phần xương đòn gợi cảm và làn da săn chắc trắng như sứ. Nốt ruồi lệ phía dưới mắt trái thoắt ẩn thoắt hiện dưới tia sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, không khí như bao trùm hương bạc hà thoang thoảng khi anh lại gần.
Thượng Linh ngơ ngẩn ngắm nhìn, cho đến tận khi những ngón tay anh lần dưới váy cô, vuốt ve từ dưới đùi lên cao hơn. Cô nảy người lên nhưng đã bị anh đè xuống. Sức mạnh nam tính khiến cô không nhúc nhích nổi, gương mặt hoàn hảo ấy vẫn không bộc lộ bất kì cảm xúc nào.
“Anh, anh đừng có mà làm bừa! Đang ban ngày ban mặt, đây không phải là chung cư…” Những ngón tay anh đã ngắt lời cô. Cửa sổ phòng đang mở toang, ánh mặt trời rọi sáng cả căn phòng. Cô cắn môi, thở khẽ: “Không phải em cố ý lừa anh… cũng tại vì anh quản lý chặt quá! Em… làm sao mà dám nói thật với anh… nói thật thì làm sao anh cho em đi chứ?”
“Đáng lẽ em không nên đi!” Anh khàn giọng, những ngón tay vẫn tiếp tục dịch chuyển.
“Em chỉ giúp đỡ người khác.” Giọng nói Thượng Linh dần trở nên rối loạn.
“Giúp cũng không được!”
Số quần áo ít ỏi lần lượt rơi xuống tấm thảm bên cạnh giường.
“Anh đúng là vô lí…” Cô gắng giãy giụa lần cuối.
“Em là người tình của anh.”
“Anh…” Giọng nói hoảng hốt, cô cố gắng thở hổn hển, khẽ lẩm bẩm: “A Thố khốn kiếp…