Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341527
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1527 lượt.
”
Hơi thở Diệp Thố càng nặng nề hơn, nhưng động tác vẫn vô cùng kiềm chế, dường như đang chờ đợi cô. Đôi môi mỏng gợi cảm lướt bên tai cô: “Còn ghét anh nữa không?”
“Ghét… ghét nhất…” Thượng Linh lắp bắp.
“Vậy thế này thì sao?...”
“Đừng!...” Cô thì thầm
“Vậy thế này thì sao?... Có thích không?...” Anh cắn tai cô, day giữa hàm răng.
“…” Thượng Linh chỉ tập trung thở hổn hển.
“Gọi tên anh đi!...” Giọng nói giày vò vẫn tiếp tục dụ dỗ bên vai cô.
“A Thố xấu xa…”
“Không đúng…” Anh nhíu mày, bám chặt lấy cô trừng phạt.
“A Thố…” cô thấy mình thật giống con vật bé nhỏ bị thuần phục.
“Sau này không được để bất kỳ người đàn ông nào ôm em…”
“…” Thượng Linh thở gấp.
“Cũng không được nói dối anh…”
“…”
Thượng Linh càng lúc càng thở gấp hơn, hơi thở hỗn loạn, tất cả đều đang biến đổi, xúc giác, cảm quan và cả thế giới này.
Trước khi lơ lửng trên chín tầng mây, cô thấy anh khẽ ra lệnh bên tai: “Mở mắt nhìn anh…”
“Đừng…” Thượng Linh nói lí nhí. Anh cắn lên cổ cô, cô vội lên tiếng: “… Em, em ngại…”
Những ngón tay Thượng Linh dần dần quấn lấy lưng Diệp Thố, ôm anh thật chặt.
Sự Kiêu Hãnh Của Anh
Giữa ban ngày ban mặt, trong căn phòng một khách sạn xa lạ, họ đã chẳng chuẩn bị gì cả… Không những làm chuyện ấy mà tâm trạng còn vô cùng hào hứng và hưởng thụ…
Nhưng đây không phải là vấn đề khiến Thượng Linh thất vọng, điều làm cô buồn nhất là… Lúc tỉnh giấc sau khi ngủ thiếp đi vì mệt mỏi do “vận động quá sức”, người bên cạnh cô lại không có mặt ở đó.
“Cậu còn lăn tăn cái gì chứ!” Mễ Mễ chống cằm nghiêng người tựa vào cô: “Chẳng phải anh ấy đi mua nhẫn cưới rồi quay về luôn còn gì nữa.”
“Vấn đề không phải ở chỗ ấy. Vấn đề là, làm sao anh ấy có thể bỏ mặc người vừa làm xong chuyện ấy ở lại một căn phòng xa lạ chứ?” Bệnh công chúa của Thượng Linh lại tái phát, Mễ Mễ không chịu nổi lặng lẽ uống nước ngọt.
“Người xen vào giữa tôi và Phong Duy Nặc lại quay về oán trách tôi vô tình vô nghĩa, thế giới quan của Ôn tiểu thư đúng là khác người thật.”
“Tôi không nghĩ là tôi sai. Có gì sai khi cố giành lấy người mình yêu? Cho dù đã kết hôn rồi vẫn còn có thể li hôn, lẽ nào cứ phải bị động chờ đợi mới là đúng đắn?”
Thượng Linh ngẩn người: “Được thôi! Cô rất cá tính. Vậy tôi không hiểu ngày hôm nay cô tìm tôi làm gì? Tôi và anh ấy đã chia tay nhau từ rất lâu rồi! Chẳng phải cô nên tận dụng cơ hội này để ở bên anh ấy sao?”
Ôn Nhược Đồng nhìn cô với ánh mắt u buồn: “Đấy là cô nghĩ hai người đã chia tay từ rất lâu, còn anh ấy chưa bao giờ chịu thừa nhận điều này. Hôm nay, tôi đến để nói cho cô một vài điều cô chưa từng biết.” Những móng tay long lanh được tô vẽ hoàn hảo sáng rực rỡ dưới ánh sáng bên ngoài cửa sổ, Ôn Nhược Đồng hít một hơi thật dài, chầm chậm nói: “Ưu điểm lớn nhất của Duy Nặc là kiêu hãnh tự tin, nhưng có đôi khi đó cũng chính là nhược điểm chết người của anh ấy.”
Nếu có thể, Ôn Nhược Đồng cũng không hề muốn đến gặp Thượng Linh. Nói với người con gái trong tim người đàn ông mình yêu những lời này, là điều vi phạm mọi nguyên tắc của cô.
Nhưng còn biết làm sao? Cô không thể không ngó ngàng đoái hoài gì đến anh khi anh cứ lao đầu vào tập đàn mù quáng như vậy.
Tuy bề ngoài nói vẫn ổn, vẫn cười đùa, đi chơi đi ăn với mọi người, vẫn tham gia vào các hoạt động xã giao như trước đây, nhưng khi chỉ có một mình, anh lại bắt đầu quên ăn quên ngủ.
Cô và anh yêu nhau mấy năm, cứ tan rồi lại hợp, nhưng khi anh suy sụp nhất cũng chưa bao giờ đến nỗi như lúc này. Thực ra ngay từ khi bắt đầu yêu anh, cô đã biết trong lòng anh có người khác. Một bóng hình rất nhạt nhòa, anh thỉnh thoảng cũng hờ hững nhắc đến, chỉ gọi là “cô ấy”.
Hai người quen nhau ở Vienna. Hoàng tử piano và ngôi sao xinh đẹp, hai người đúng là một cặp vô cùng đẹp trên tất cả các phương diện. Tình cảm luôn rất ngọt ngào mặn nồng, nhưng về sau vì công việc của cô bận rộn, nên hai người thường phải xa nhau, chia tay rồi lại tái hợp, cuối cùng dần xa cách.
Đến khi cô muốn quay lại, mới nhận ra “cô ấy” đã xuất hiện.
Lúc đó cô vẫn chưa biết vị trí thực sự của người con gái ấy trong trái tim anh, cho đến tận đêm giáng sinh.
Trước mặt cô, Phong Duy Nặc luôn dịu dàng ân cần, dù đã chia tay nhau nhưng vẫn vô cùng ngọt ngào. Người tình hoàn hảo nhiều khi hoàn hảo đến nỗi không thực. Mãi cho tới khi thấy vẻ mặt và những lời anh nói với người con gái ấy, cô mới biết góc khuất trong tính cách người đàn ông cô đã yêu mấy năm qua.
Mấy tháng gần đây, cô mới thực sự biết được chuyện của người con gái ấy khi lần lượt chắp vá những lời nói từ người đàn ông đang thất tình, những chuyện thời thơ ấu và cả lời hẹn ước năm xưa đã bị nuốt lời.
Lúc thơ ấu, anh thực sự thích cô. Nhưng cô luôn kiêu kỳ, thậm chí còn hơn cả anh. Sự kiêu hãnh và rực rỡ của một nàng công chúa luôn khiến rất nhiều nam sinh vây quanh cô. Anh chỉ là một trong số rất nhiều những người thích cô. Điều khác biệt chỉ là cô đối xử với anh tốt hơn một chút