XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.

làm.
“Dù sao em cũng sắp thành mợ rồi!” Thượng Linh ôm gối lầu bầu, anh chỉ nhìn cô cười hiền.
“Cứ ở nhà nghỉ ngơi, tối anh đưa em đi ăn.” Anh mặc xong sơ mi, cúi đầu hôn lên trán cô.
Thượng Linh nằm mơ màng, không biết đã ngủ bao lâu, tiếng chuông cửa làm cô tỉnh giấc. Tưởng Diệp Thố về sớm, cô chậm rãi leo xuống giường ra mở cửa.
Bảo vệ chung cư rất nghiêm ngặt, tất cả những người không liên quan đều không được vào, vì vậy cô không nhìn mắt thần trên cửa mà mở cửa luôn. Không phải “mỹ nhân”, mà là cha của “mỹ nhân”.
Bác Minh ơi là bác Minh, tin tức của bác nhanh nhạy thật, xuất hiện đúng lúc quá!






Bí Mật Và Điều Kiện
Chuyến bay bị delay lại thêm cả trận mưa tầm tã khiến Thượng Linh thấy không thoải mái khi đặt chân đến thành phố B. Điều này cũng giống như ánh mắt bác Minh nhìn cô khi xuất hiện trước cửa chung cư ngày hôm ấy.
Đã gần đến trưa mà cô vẫn đầu bù tóc rối, mặc áo ngủ ren mỏng, mặt mũi bơ phờ. Và đây lại là người sắp kết hôn với con trai ông.
“Chuyện kết hôn, cha cô có biết không?” Một lúc sau khi bước vào nhà, ông Diệp hỏi Thượng Linh khi cô đã đánh răng chải đầu xong xuôi và ngồi xuống.
“Cháu đã đồng ý với A Thố. Dù cha cháu có đồng ý hay không, cháu vẫn sẽ kết hôn với anh ấy.”
“Dù sao việc kết hôn cũng là việc của con và cô ấy, cùng lắm chỉ cần kí một chữ là xong, chẳng cần ai phải đồng ý cả.” Đây là nguyên văn lời nói của Diệp Thố. Thượng Linh chỉ biết đứng nhìn khi hai cha con nói chuyện. Giằng co mãi, cuối cùng mỗi người cũng chịu lùi một bước.
Tận đáy lòng mình, Thượng Linh vô cùng khâm phục Diệp Thố. Rõ ràng anh chờ mong lễ cưới của hai người rất nhiều, thậm chí còn chờ mong hơn cả cô, vậy mà lại có thể nói hờ hững như không.
Khách sạn, ảnh cưới, váy cưới, địa điểm nghỉ tuần trăng mật… Những ngày này, anh ít khi đến khách sạn, mà dù có đến thì chủ yếu cũng chỉ quan tâm đến những vấn đề này.
Theo lời than thở của A Ảnh, gần đây tâm trạng của Augus rất tốt, tốt đến nỗi thường xuyên quên mất thời gian họp và các cuộc gặp mặt với khách hàng. A Ảnh phải đi sau thu dọn đống đổ nát, ngán đến tận cổ.
***
Trước ngày cưới mấy ngày, trong lúc Thượng Linh đang tắm, Diệp Thố nghe diện thoại của cô.
Cuộc điện thoại này đã làm thay đổi địa điểm tuần trăng mật. Nội dung cuộc nói chuyện như sau:
“A lô?”
“… A lô! Xin hỏi đây có phải số của Thượng Linh không?”
“Tìm cô ấy có việc gì?”
“Phiền anh gọi cô ấy ra nghe điện thoại được không?”
“Cô ấy đang tắm.”
“… Anh là ai? Anh là anh trai của cô ấy phải không ạ?”
“Có việc gì có thể nói với tôi, tôi sẽ báo lại cho cô ấy.”
“Vậy phiền anh nói với cô ấy, ở phố đi bộ vừa mở một cửa hàng bò bít tết. Ông chủ là bạn của tôi, nên mai tôi muốn đưa cô ấy qua đó ăn.”
“Được rồi, tôi sẽ báo lại với cô ấy!”

Ngày hôm sau, Diệp Thố bảo Thượng Linh tối nay sẽ đưa cô đến một nhà hàng bò bít tết mới mở.
Buổi chiều, Diệp Thố gọi điện thông báo còn có chút việc chưa làm xong, bảo cô cứ lái xe đến nhà hàng trước. Thượng Linh vừa bước vào nhà hàng, có người đã lao đến. Thượng Linh thấy lúng túng vì không hiểu sao Hoa Ninh lại có mặt ở đây?
Sau lần ở club, vì giúp Hoa Ninh nên ban ngày ban mặt bị Diệp Thố “làm thịt”, Thượng Linh trút giận sang Hoa Ninh, không thèm nghe điện thoại khi cậu gọi đến. Hơn nữa, cô đã đồng ý lấy Diệp Thố nên cũng đang cố lẩn tránh.
Bò bít tết thơm ngào ngạt đúng là món khoái khẩu của Thượng Linh. Cô thầm nghĩ cứ ăn xong rồi giải thích rõ ràng vậy, cũng phải cho người ta thời gian để làm quen chứ?
Nhưng Diệp “mỹ nhân” lại xuất hiện ngay khi miếng thịt bò đầu tiên vừa đưa lên miệng.
Thấy người đàn ông dung mạo hoàn hảo nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, Hoa Ninh ngẩn người đến năm giây: “… Thì ra, Augus của VIVS là anh trai chị.”
Cái gì vậy chứ? Thượng Linh tiếp tục lặng lẽ ăn, dường như đã hiểu ra tất cả mọi chuyện trong lúc ăn. Đồ lòng dạ hẹp hòi, quả nhiên vẫn còn để bụng chuyện lần trước.
Bàn tay thon dài tuyệt đẹp của Diệp Thố nhẹ nhàng vuốt lên tóc cô: “Ăn ngon lắm phải không?”
Thượng Linh lườm anh.
“Dù có ngon mấy cũng không lặng lẽ đến nỗi không nói được câu nào phải không?” Anh lấy giấy ăn nhẹ nhàng lau giúp cô vết xì dầu trên môi: “Cũng chẳng giới thiệu anh với người ta sao?”
Thượng Linh không lên tiếng, cô nhất quyết không nói, ai bảo anh lại bẫy cô cơ chứ.
Cùng là đàn ông nên Hoa Ninh cũng dần dần cảm nhận có gì đó khác thường. Nhưng dù sao vẫn chỉ là suy đoán, trong lòng cậu không vui nhưng vẫn cười đáp: “Tiểu Linh, em không biết anh trai chị cũng đến. Anh ấy thích ăn gì, để em gọi giúp.”
Anh ấy chẳng thích ăn gì cả, chỉ thích ghen thôi. Thượng Linh nghĩ thầm trong bụng, tiện tay ném luôn thực đơn ra trước mặt Diệp Thố.
Hoa Ninh nhìn Diệp Thố, chủ động nói: “Xin chào, tôi là bạn của Tiểu Linh, đang làm trưởng phòng kế hoạch tại Công ty Cẩm Hoàng. Tôi đã từng nói chuyện với Tiểu Linh về anh, tôi vô cùng ngưỡng mộ tài năng của anh. Chỉ có điều lúc đó chị ấy khô