XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341514

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.

lỗi là chúng tôi. Bạn tôi tâm trạng không được tốt, uống hơi say.” Thượng Linh đỡ Mễ Mễ, nhìn ở khoảng cách gần, gương mặt cô gái càng hoàn hảo thoát tục hơn. Không biết tại sao khi nhìn gương mặt ấy, Thượng Linh bỗng nhớ đến Diệp Thố. Đều là những người đẹp cùng đẳng cấp với nhau.
“Dù thế nào, tối nay cũng cám ơn mọi người nhiều, tôi tên là Mã U.”
Không đợi Thượng Linh tự giới thiệu tên tuổi, cô gái đã nhìn về phía quán bar cười đáp: “Ồ, anh chàng người yêu đẹp trai của cô đến rồi kìa! Tối nay cứ thế này nhé, bye!”
Thượng Linh chưa kịp lên tiếng, người đẹp đã vẫy tay chào tạm biệt, ung dung bước đi.
Hoa Ninh trả ví tiền lại cho Thượng Linh, nhìn Mễ Mễ chậm rãi đáp: “Chị ấy say rồi, để em đưa hai người về.”
“Không sao đâu, chị lái xe đến mà.”
“Chị vừa rồi cũng uống một ít rượu, cứ để em đưa hai người về đi!” Hoa Ninh không đợi Thượng Linh nói gì đã đỡ lấy Mễ Mễ từ tay cô, bước về phía bãi đỗ xe. Thượng Linh không biết phải làm sao, đành phải đi theo Hoa Ninh.
Tối nay cũng may có Hoa Ninh, chứ không với cái tính cứ uống rượu say là lại quấy phá của Mễ Mễ, có lẽ Thượng Linh cũng không thể nào đỡ cô nàng về được chung cư.
“Phòng ốc đẹp quá, xem ra cuộc sống của chị rất ổn.” Trước khi về, Hoa Ninh dừng lại ngắm nhìn cây piano đặt trước cửa sổ sát sàn: “Em đã từng nghĩ nếu hai chúng ta có cơ hội ở bên nhau, em cũng sẽ mua một cây đàn như thế này đặt trong nhà…”
Thấy Thượng Linh không lên tiếng, Hoa Ninh cười nói tiếp: “Chị à! Chúng ta vẫn là bạn phải không, với tư cách là bạn bè thì tối nay chị quá lạnh nhạt với em đấy!”
Cô lặng lẽ nhìn Hoa Ninh một lát, mỉm cười nói: “Vậy có cần chị tiễn người bạn này xuống dưới không?”
“Bạn bè không phải khách sáo với nhau, lần sau có cơ hội chị mời em đi ăn nhé, em về đây!” Hoa Ninh mở cửa ra, nói tiếp: “Chị à, chị phải hạnh phúc đấy!”
Phải hạnh phúc? Ba tiếng ấy làm Thượng Linh ngỡ ngàng rất nhiều ngày. Không cần phải lo lắng về đời sống vật chất, không có áp lực kinh tế. Anh đối xử với cô rất tốt (tuy có khi tính tình hơi kì quái một chút), cô cũng cố gắng đối xử tốt với anh. Như vậy chẳng phải đã đủ rồi sao?
Sau khi về thành phố B, điện thoại Thượng Linh mấy ngày liền không có cuộc gọi nào cả.
Có lẽ Diệp Thố rất bận. Nhưng anh không gọi về cũng tốt, cô có thể yên tĩnh suy ngẫm một vài điều, nhưng cuối cùng cũng chẳng đúc rút được kết luận nào. Mấy ngày nay, ông Diệp cũng chẳng về nhà, nghe cô giúp việc và bác lái xe nói, hình như lão gia còn phải đến thành phố S có việc gì đó, chắc chắn sẽ về nhà cùng ngày với thiếu gia.
Lúc này, Thượng Linh hoàn toàn không ngờ Diệp Minh lại đưa một người cô quen từ thành phố S về nhà. Diệp Thố bay chuyến sáng, cô đặt đồng hồ để dậy sớm đi đón anh, nhưng lại ngủ quá giấc, lúc cô vội vàng chạy xuống cầu thang, anh đã về đến cổng.
“Nhanh vậy sao? Chuyến bay của anh mười giờ mới đến phải không?” Bây giờ mới có chín giờ, lẽ nào anh nhảy dù từ máy bay về?
Anh đặt hành lí xuống, bình thản nhìn cô: “Anh đổi vé sang chuyến bay sớm hơn.”
Ánh mắt ấy, thái độ ấy, Thượng Linh đã rất có kinh nghiệm cho những tình huống như thế này, nên ngay lập tức nhận ra có chuyện bất thường, quyết định hỏi thẳng anh: “Anh lại làm sao vậy?”
Ai ngờ không hỏi còn đỡ, vừa hỏi xong mặt anh lại càng tệ hơn: “Anh hơi mệt, lên tầng nghỉ một lát, đừng để ai làm ồn.” Anh nói xong lướt qua cô rồi đi thẳng lên tầng. Thượng Linh nhìn bóng dáng thanh mảnh bước đi, trong lòng thấy vô cùng kì lạ.
Diệp Thố ngủ từ sáng đến chiều. Để không đánh thức anh, Thượng Linh không dám vào phòng, ngồi đọc sách trong nhà kính trồng hoa từ sáng.
Khoảng ba, bốn giờ chiều, nghe tiếng bước chân chạy rất nhanh về phía cửa lớn của cô Phương, Thượng Linh đoán chắc Diệp Minh đã về. Cô bước ra phòng khách, đang suy nghĩ xem có nên gọi Diệp Thố dậy không thì anh đã thay xong bộ quần áo màu trắng mặc ở nhà đi từ trên tầng xuống.
“Anh ngủ ngon chứ!” Cô chủ động niềm nở.
Anh hơi nhíu mày: “Em ở dưới tầng từ lúc ấy đến giờ sao?”
“Vâng, em không đến làm phiền anh mà!”
Sắc mặt anh chẳng hề nhẹ nhõm đi chút nào: “Anh nói là đừng để người khác làm ồn, làm anh thức, em ở dưới làm gì?”
Cô ngơ ngác nhìn anh, ném sách lên sô pha: “Sao vậy, anh cố vạch lá tìm sâu sao?”
Ánh mắt anh rất tức giận, đang định tiến lên túm lấy cô, bỗng một giọng nữ vui vẻ êm tai vọng từ cửa vào: “Thố!”






Người Phụ Nữ Đó Là Ai?
Bầu không khí bên bàn ăn nhà họ Diệp vô cùng kì lạ. Ba người đang vui vẻ chuyện trò, chỉ có một người lặng lẽ ăn cơm.
Nguyên nhân Thượng Linh lặng lẽ ăn không phải vì một tiếng “Thố” đầy thân mật của người phụ nữ ngồi đối diện. Cũng chẳng phải nội dung cuộc nói chuyện giữa Diệp “mỹ nhân” và người kia, mà vị khách cha Diệp Thố đưa về từ thành phố S thật trùng hợp lại chính là cô gái tuyệt đẹp mọi người gặp hôm sinh nhật Mễ Mễ tại quán bar - Mã U.
Quậy phá trong bar đến tận nửa đêm, ra tay cứu mỹ nhân, hại mình suýt chút nữa cũng bị dính líu vào. Lại còn bị