Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341509

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1509 lượt.

h như vậy? Cô ta là ai? Thượng Linh buồn rầu.
Tuy nhiên, sự buồn rầu của Thượng Linh không chỉ dừng lại ở đó. Có một tối, Diệp Thố vẫn chưa về phòng, Thượng Linh nằm mãi không ngủ được liền leo xuống giường đi vào phòng sách nhưng nhận ra không có ai trong đó. Cô đi xuống tầng, thấy đèn trong nhà kính trồng hoa vẫn sáng.
Trên chiếc bàn tròn giữa những khóm hoa đặt một chai rượu vang đã mở, hai người cầm ly trong tay, ngồi nói chuyện phiếm ở đó.
Lại nói chuyện, nửa đêm canh ba, có nhiều chuyện để nói đến thế sao? Thượng Linh lặng lẽ đi qua, thấy hai người hình như đang làm bài test. Mã U hỏi, Diệp Thố trả lời, tiếng cười khẽ của cả hai liên tục vọng đến.
Một lát sau, tiếng cười tan biến. Thượng Linh tập trung nhìn, thấy Mã U từ từ đứng dậy bước đến sau lưng Diệp Thố, đặt hai tay lên vai anh, dường như khẽ thở dài nói: “Thố, cậu vẫn như vậy, bao nhiêu năm rồi chẳng thay đổi gì cả.”
“Phải thay đổi mới được sao?”
“Người khác có thể không sao, nhưng cậu…”
“Em không muốn thay đổi!”
“Cái tính này của cậu đúng là làm người khác khốn khổ nhất.” Mã U ngừng lại một lát, ánh mắt khẽ lướt qua bức tường kính, như vừa phát hiện ra điều gì đó, đột nhiên cười: “Nhưng đây chính là điểm cuốn hút nhất của Thố nhà chúng ta.”
Thượng Linh tức giận đến xém chút nữa thì hộc máu. Rốt cuộc người phụ nữ này là ai? Sao lại dám nói “Thố nhà chúng ta”? Thượng công chúa luống cuống, muốn chạy đến đá bay người phụ nữ này đi, nhưng cô và Diệp Thố đang chiến tranh lạnh, giờ mà chạy ra chẳng khác nào tuyên bố với họ: “Tôi vừa nghe trộm hai người nói chuyện”, như thế thì mất mặt quá.
Thượng Linh lặng lẽ hừm một tiếng, quay đầu lên tầng. Trong nhà kính trồng hoa, Mã U nhìn lên bức tường kính, ánh mắt như đang cười, nói với Diệp Thố: “Muộn rồi, cậu lên tầng nghỉ đi! Nhớ lấy lời chị nói, không được phép quá chiều chuộng phụ nữ, chiều chuộng quá sẽ thành hư, người phải chịu khổ sẽ là cậu đấy!”
Diệp Thố từ từ đứng dậy, gương mặt nhìn nghiêng với những đường nét vô cùng hoàn hảo: “Những điều này em biết từ rất lâu rồi! Nhưng nếu không chiều, lại còn khó giữ hơn.”
“Ai bảo thế?” Mã U lắc đầu: “Cậu đã thử bao giờ đâu mà biết?”
Ánh mắt Diệp Thố như u tối hơn. Rất lâu sau anh mới lên tiếng: “Vì quá quan trọng nên không tài nào thử nổi.”
Mã U không nói gì nữa, đứng trong nhà kính lặng lẽ nhìn anh bước lên tầng.
Tiếng mở cửa vọng đến, Thượng Linh từ trong tấm chăn mỏng ngẩng đầu lên, bật đèn đầu giường. Diệp Thố đứng bên cạnh trong ánh đèn mờ mờ, đôi đồng tử màu đen tuyệt đẹp lặng lẽ nhìn cô.
Thượng Linh ngồi dậy, trong lòng rất tức giận nhưng ngoài mặt vẫn lạnh lùng như thường: “Hình như anh và Mã U nói chuyện có vẻ hợp nhỉ?”
Anh hơi nhíu mày: “Sao lại hỏi thế?”
“Không có gì, chỉ là cảm giác thôi mà.” Cô ngừng lại một lát, lên tiếng hỏi tiếp: “Trước đây quan hệ giữa hai người là thế nào?”
Giây phút anh trầm lặng không nói, cô dường như nắm bắt được sự lạ thường lướt qua mắt anh. Cuối cùng anh vẫn lên tiếng: “Chẳng có quan hệ gì cả.”
Anh đang lừa cô. Thượng Linh ôm gối, cuộn tấm chăn mỏng lại, bước xuống giường.
“Em làm gì vậy?” Anh kéo tay cô lại.
“Nhường giường cho anh, tối nay em ngủ ngoài sô pha…” Vẫn chưa nói xong, cô đã bị nhấc bổng đặt lên giường.
Hơi thở nóng ẩm ngay dưới cổ cô, bàn tay anh đã lần dưới lớp áo ngủ: “Không hề nhớ anh chút nào thật sao?” Giọng anh hơi khàn, có phần lo lắng và nôn nóng khác với bình thường, tuy cử động rất mạnh nhưng không quá quyết liệt.
Nghĩ đến chuyện trong nhà kính cùng sự lạ thường trong mắt anh vừa rồi, Thượng Linh chẳng có chút hứng thú nào với chuyện ân ái cả, cô khẽ đẩy anh ra: “Có gì mà nhớ, chẳng phải giờ anh đã về rồi sao?” Cô bước xuống giường, ôm đồ vào phòng sinh hoạt chung.
Thượng Linh đóng cửa phòng ngủ, lần đầu tiên Diệp Thố không hề đuổi theo cô. Cô thở dài, ôm chăn lên sô pha nằm.
Trên hành lang, Mã U lặng lẽ đứng ngoài cửa khẽ thở dài. Một lúc sau, cô lắc đầu, gõ cửa phòng sách của Diệp Minh.
***
Hôm sau, Diệp Thố đến khách sạn làm việc. Mã U tiễn anh ra đến cửa lớn, cảnh tượng đó trông Mã U giống nữ chủ nhân hơn là Thượng Linh.
Thượng Linh tựa người trước lan can màu đen trên ban công tầng hai, lặng lẽ nhìn xuống dưới. Lúc tỉnh dậy vào buổi sáng, cô nhận ra mình đã nằm trên giường, rõ ràng anh không nỡ nào để cô ngủ trên sô pha. Nếu đã quan tâm cô đến mức ấy, tại sao luôn mặt nặng mày nhẹ với cô vô cớ như vậy… nhất là sau khi kết hôn.
“Dù em rất muốn vui vẻ sống bên anh, nhưng xem ra giữa hai chúng ta có một vài vấn đề thật!” Thượng Linh khẽ nói với chính mình.






Người Yêu Cũ?
Thượng Linh hoàn toàn không hề bất ngờ khi Mã U chủ động mời cô ra ngoài dạo phố. Nếu như thân thế của Mã U đúng như những gì cô dự đoán, vậy thì điều gì phải đến sớm muộn sẽ đến thôi.
Song cả ngày đi dạo, ăn cơm trưa, mua sắm và uống trà, Mã U không hề nói gì đến chuyện quá khứ. Nếu gác bỏ lập trường cá nhân sang một bên, có thể nói Mã U là một người phụ n