Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.

ữ rất quyến rũ. Thứ cô có không chỉ là thân hình và gương mặt đầy mê hoặc.
Tính cách cô cởi mở, thẳng thắn, thích những điều mới mẻ, không ra vẻ, cũng không hề phách lối. Từ những đồ ăn mấy tệ trên vỉa hè cho đến cốc trà chiều mấy trăm tệ cô đều vô cùng vui vẻ chấp nhận.
Nhìn gương mặt tuyệt đẹp lúc dịu dàng sâu sắc, lúc tươi tắn rực rỡ, đến Thượng Linh cũng không khỏi than thở trong lòng. Nếu cô là đàn ông, chắc chắn cũng sẽ yêu Mã U mất, người phụ nữ này thật quá tuyệt vời.
Thấy Diệp Thố đang nhìn mình, Mã U mỉm cười nói tiếp: “Sao, không ngờ tôi vẫn nhớ rõ sở thích của cậu phải không?”
Thượng Linh chống cằm tiếp tục nghịch bát đũa. Trong lòng thầm nghĩ, tiếp tục đi, nhiệt tình nữa vào, thắm thiết nữa vào, cô sẽ vỗ tay cho hai người.
Sau bữa tối, ba người đến một quán bar lãng mạn theo gợi ý của Mã U. Quán bar bật nhạc blue nhẹ nhàng, bầu không khí rất thoải mái dễ chịu.
Hai người nói chuyện về nhiều lĩnh vực, đều là những chuyện Thượng Linh chưa bao giờ quan tâm, cũng không hiểu rõ lắm, nhưng lại chẳng hé răng lấy một tiếng đến điều cô muốn nghe nhất - đó là quá khứ. Thượng Linh ngồi một bên lặng lẽ nhìn hai người, thỉnh thoảng Diệp Thố cũng quay đầu lại nhìn cô, lúc thì gạt những lọn tóc trên trán sang bên cho cô, lúc thì hỏi cô có buồn ngủ hay không.
Anh không nhận ra, nhưng Thượng Linh cảm nhận rất rõ. Mỗi khi anh nhìn cô, đôi mắt Mã U đều bao phủ một màn sương mờ ảo. Rõ ràng là Mã U thích anh, hoặc có thể nói là, vẫn đang thích anh.
Từ đầu đến cuối Mã U không hề nói với Thượng Linh bất kì điều gì liên quan đến quá khứ giữa cô và Diệp Thố, nhưng từng cử động, thần thái đều nói lên cùng một tâm trạng.
Có lần sau bữa cơm, Thượng Linh quyết định không vòng vo nữa, hỏi thẳng Mã U: “Chị và A Thố, giữa hai người có phải đã từng có gì không?”
Mã U nhìn cô rất lâu, đột nhiên mỉm cười nói: “Sao lại hỏi điều này?”
Đến cả câu trả lời cũng na ná như Diệp thố. Cô thở dài: “Tôi không quen với việc là người sau cùng được biết.”
“Cô không phải là người biết sau cùng.” Mã U cười dịu dàng: “… Đã là chuyện của quá khứ rồi, còn nhắc đến làm gì nữa. Đối với hai người, quan trọng là hiện tại cơ mà, phải không?”
Câu trả lời mới khéo léo làm sao. Thượng Linh không thể không thừa nhận, Mã U chính là người thông minh nhất trong số những người phụ nữ cô đã gặp.
Tuy Mã U không hề nói gì, nhưng mấy tiếng “chuyện quá khứ” rõ ràng chứa đựng quá nhiều điều. Phụ nữ là những người rất giỏi tưởng tượng, cứ mập mờ không rõ ràng như vậy, lại càng khơi gợi trí tưởng tượng nhiều hơn.
Mấy ngày sau đó, cô đều chìm đắm trong những tưởng tượng của chính mình. Hai người họ quen biết thế nào, bắt đầu thích nhau ra sao? Anh cũng từng hôn Mã U giống như hôn cô, đã từng ôm cô ấy như ôm cô ư? Anh cũng từng muốn sở hữu cô ấy mãnh liệt như đối với cô sao? Anh nói thích cô ấy, cười với cô ấy ra sao, ngắm nhìn cô ấy thế nào?...
Từ trước đến giờ tuy có rất nhiều người thích Diệp Thố, nhưng trong mắt anh lại chỉ có mình cô. Khi điều này trở thành lẽ dĩ nhiên, cô ngây thơ tưởng rằng anh chưa từng có ai trong quá khứ.
Người yêu cũ, người anh đã từng thích, từng yêu trước khi có cô. Những chuyện cô không hề biết nhưng đã từng xảy ra trong quá khứ. Quá khứ khi đôi môi anh, cơ thể anh, trái tim anh đã từng thuộc về một người phụ nữ khác… đều khiến cô cay đắng xót xa trong lòng.
Tất cả những điều này, đều là những giây phút mặn nồng không thể chia sẻ được. Cho đến giờ phút này, cô mới thực sự lĩnh hội được điều ấy.
Lúc ăn tối, Diệp Minh nhắc tới buổi hòa nhạc từ thiện VIVS sắp tổ chức. Sau khi dặn dò Diệp Thố vài câu, ông căn dặn Thượng Linh lần này cùng tham dự, dù gì bây giờ cô và Diệp Thố đã kết hôn, ít nhiều cũng phải giúp chồng đỡ đần công việc.
Thượng Linh hồn phách đang trên tận chín tầng mây, nên không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ “vâng” một tiếng đồng ý.
Không ngờ cô vừa gật đầu, Diệp Thố đã lên tiếng phản đối.
“Việc của khách sạn không cần cô ấy phải động tay vào.” Anh hơi chau mày nhìn cha: “Sẽ có chuyên gia phụ trách buổi hòa nhạc từ thiện, bố không cần phải lo lắng đâu.”
“Đây không phải là lo lắng. Sớm muộn gì vợ con cũng đều phải tham dự chuyện khách sạn, lần này coi như tích lũy kinh nghiệm, để nó cùng phụ giúp vào xem sao.”
“Không cần!”
Anh lạnh lùng từ chối, Thượng Linh nghe thấy bực dọc: “Cũng đúng, em chơi đàn tệ như vậy, học vấn lại không cao, việc quan trọng như vậy tốt nhất là không nên giao cho em.”
Diệp Thố quay đầu lại nhìn cô, dường như định nói gì nhưng lại không lên tiếng. Việc lần này khiến mối quan hệ vốn đang dịu đi giữa hai người lại quay về điểm xuất phát.
Thượng Linh hiểu lúc này chiến tranh lạnh với Diệp Thố sẽ là điều thiếu khôn ngoan. Người tình cũ đang ở cùng một mái nhà, cô ta hoàn hảo chu đáo, thấu hiểu lòng người, còn vợ anh lại bướng bỉnh kiêu ngạo, chẳng nhẹ nhàng gì với anh. Trường hợp “tình cũ không rủ cũng đến” vì thế dễ xảy ra nhất.
Nhưng cô khăng khăng không chịu làm hòa, càng không chấp nhận làm những điều mình không thích để giữ trái