Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha
Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1370 lượt.
ách, bao nhiêu tháng năm cách xa như chưa bao giờ tồn tại.
Tịch Nhan hôm nay mặc môt chiếc váy dài màu hồng cánh sen, mái tóc đen dày óng ả được vấn gọn gàng phía sau, lại thêm mùi nước hoa chi tử thanh nhã nhẹ nhàng thoang thoảng, giữa một đám đông những khách mời nữ ăn vận cầu kỳ, bỗng trở nên vô cùng cuốn hút.
Ánh mắt Trác Thanh Liên dừng lại trên người cô, ngắm nghía hồi lâu, rồi khẽ nói: “Tịch Nhan, hôm nay em đẹp lắm”.
Hai má dần dần ửng hồng, cô quay mặt đi: “Mời em làm phù dâu là chủ ý của anh đúng không? Lại còn bịa ra lý do cái gì mà tương sinh tương khắc nữa, thế mà anh cũng nghĩ ra được!”
Anh ngẩn ra, hơi nhíu mày, trên mặt lộ ra nụ cười rõ gian xảo: “Nếu đã biết vậy, sao em còn đến?”
“Kiều Dật!”, cô tức giận hét lên, gọi thẳng luôn tên anh, “Anh…”
Bất ngờ không kịp trở tay, vì bàn tay cô đã bị anh nắm lấy, toàn thân run rẩy hoang mang.
“Em chịu gọi anh là Kiều Dật rồi sao?”, anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng say đắm, “Mười tám năm rồi, cuối cùng anh cũng bắt được em!”
Tịch Nhan sững sờ không thốt nên lời, mở to mắt ngẩng nhìn anh.
“Em còn nhớ trò chơi trốn tìm ngày xưa không?” Ánh mắt anh trở nên xa xăm, “Em nhào vào lòng anh, vừa khóc vừa nói, trước giờ chưa có ai tìm thấy em, anh chính là người đầu tiên!”
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim cô như có luồng điện chạy ngang, chuyện cũ thuở ấu thơ, từng trang từng trang lật giở lại trước mắt.
Hóa ra, người đầu tiên tìm thấy cô, không phải Tô Hàng, mà là Kiều Dật.
Tình yêu và hẹn ước vĩnh cửu
Thế nhưng quá trình đó lại gián đoạn mất mười tám năm. Anh không còn là Kiều Dật năm xưa, cô cũng không còn là Đỗ Tịch Nhan khi ấy.
Tịch Nhan định thần lại, rút lại bàn tay nãy giờ bị anh nắm chặt, lùi lại sau một bước.
Không gian tưởng như đột nhiên lắng đọng lại. Bầu không khí ám muội nãy giờ bao trùm hai người tan đi.
“Trác Thanh Liên, cuộc sống đâu phải là trò chơi trốn tìm”, cô cố nén cay cay nơi sống mũi, “Mặc dù anh là người đầu tiên tìm thấy em, nhưng người em đợi lại không phải là anh!”
Tịch Nhan ngước lên nhìn anh, gương mặt anh nghiêng nghiêng trong nắng, anh tuấn vô cùng, đôi mắt màu hổ phách sau mắt kính sáng lấp lánh.
“Không cần biết khó khăn ra sao, anh vẫn sẽ đợi em quay lại. Bởi anh đã đợi mười tám năm rồi, thêm vài năm nữa thì có đáng gì”.
“Nếu đợi tới cuối cùng, anh phát hiện ra mình đã sai thì sao?” Tịch Nhan cúi đầu, trong giọng nói có đôi chút khàn khàn.
“Anh không nhầm. Bởi anh biết, trên thế giới này, em là người tốt nhất và hợp với anh nhất!”. Giọng anh trầm trầm, nhưng lại âm vang đầy nội lực.
Khóe mắt Tịch Nhan bỗng đỏ hoe, nỗi khổ tâm khắc sâu trong lòng.
Trên thế gian này, núi này cao đã có núi khác cao hơn, chờ đợi em, thế gian này mãi mãi chỉ có anh.
Năm đó cô với Tô Hàng chẳng phải cũng thế này ư?
Thế giới này thật rất công bằng. Người ta phụ mình, tất yếu sẽ có ngày có người bị mình phụ.
Cô cam lòng làm người phụ bạc, cũng không muốn vì sự cô đơn nhất thời mà lừa gạt tình cảm của người khác, rời xa là chọn lựa tối ưu.
“Thế giới này còn rất nhiều cô gái tốt hơn em, ví dụ như chị gái Đỗ Triều Nhan của em, vừa thông minh xinh đẹp, hơn nữa, lại rất yêu anh”. Nói xong, không đợi Trác Thanh Liên trả lời, cô vội vàng bước đi, đầu không ngoảnh lại.
Trác Thanh Liên nhìn mãi theo dáng dong dỏng cao của cô, cho tới khi khuất hẳn sau ngã rẽ, bàn tay bất giác nắm lại thành nắm đấm. Đỗ Tịch Nhan, em còn định làm mối cho chị của em nữa sao, em coi Trác Thanh Liên anh là cái gì hả?
Sao em không hiểu được rằng, có những thứ không gì thay thế được?
Tịch Nhan quay lại đại sảnh lúc ấy đang tiệc tùng linh đình, đúng lúc bắt kịp cô dâu chú rể đang đi mới rượu, có người cố ý làm khó Thanh Y, bắt cô phải uống cạn một ly rượu trắng. Phó Viêm định đứng ra đỡ cho vợ, thì người đàn ông áo quần là lượt ấy không chịu, mà cứ khăng khăng: “Người tôi mời là cô dâu cơ mà. Anh bạn, anh cũng nên nể mặt người anh em này chút chứ?”
Người đó là bạn cấp ba của Phó Viêm và Thanh Y, lúc trước cũng từng theo đuổi Thanh Y, sau khi bị từ chối cứ giữ mãi trong lòng, hôm nay người trong mộng làm đám cưới, nhưng chú rể lại không phải là mình, trong lòng không khỏi cay đắng, bèn nhân dịp mượn rượu giở trò.
“Ly rượu này, tôi xin uống đỡ cô dâu!” Tịch Nhan mạnh dạn đỡ lời.
Các bàn xung quanh quay cả lại nhìn. Trông thấy một cô gái xinh đẹp, dáng thanh tú mảnh mai, anh chàng đó mắt sáng lên, cười cười: “Cô em xinh đẹp, phải cân nhắc cho kỹ đấy nhé, rượu trắng này hơi bị nặng đấy!”
“Thế thì sao?”, nói rồi ngửa cổ, làm một hơi cạn sạch rượu trong ly.
Mọi người ai nấy mắt tròn mắt dẹt, anh chàng khi nãy vỗ tay tán thưởng: “Nữ nhi hào kiệt, tửu lượng thật đáng nể!”
Thanh Y thì lại lo sợ tái mét mặt mày. Đồng nghiệp cùng trường, cô biết rõ, Tịch Nhan bị dị ứng với rượu, bình thường đi tụ tập với đồng nghiệp chưa bao giờ đụng đến một giọt rượu nào. Hôm nay sao lại khác thường thế này?
Thanh Y quay đầu lạ