pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Là Chuyện Thường Tình

Chỉ Là Chuyện Thường Tình

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341512

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.

i, thấy Trác Thanh Liên đang đứng cho tay vào túi quần, đôi mày nhíu lại vẻ không hài lòng, nhưng ánh mắt thì vẫn trong veo, không rời Tịch Nhan một giây phút nào.
Anh chỉ đứng một bên nhìn, cũng không bước tới ngăn cản. Anh cảm thấy Tịch Nhan đã tỉnh táo quá lâu rồi, cũng cần có chút hơi men.
“Tôi chưa từng gặp cô gái nào phóng khoáng như cô”. Anh chàng kia nhân cơ hội niềm nở tiếp cận, “Cô em tên gì? Đang công tác ở đơn vị nào? Năm nay bao nhiêu tuổi? Chúng ta có thể làm bạn với nhau được không?”
Phóng khoáng cái con khỉ mốc! Tịch Nhan trong lòng từ lâu đã hối hận chết đi được.
Ly rượu đó khiến cô tiệc chưa tàn đã đỏ mặt bừng bừng, đứng ngồi không yên. Bởi cô bị dị ứng với rượu, toàn thân mẩn đỏ cả lên, đầu óc bắt đầu choáng váng.
Cuối cùng, không thể chịu được nữa, đành cáo lỗi với cô dâu chú rể: “Xin lỗi hai bạn, tôi xin phép về trước”. Thanh Y không yên tâm, lo lắng đề nghị: “Để em nhờ người đưa chị về?”
“Không cần đâu”. Tịch Nhan xua tay, rồi vội vã rời đi. Lòng thầm nghĩ, phen này toi đời rồi, nhận lời làm phù dâu, mà xém chút nữa say lăn ra tiệc cưới của người ta.
Vừa bước ra tới cổng cao ốc Liên Y, Trác Thanh Liên bèn chạy theo ra: “Để anh đưa em đến bệnh viện.”
“Không cần đâu, tự em có thể đi được”. Cô mặc dù đầu óc quay cuồng, bước đi xiêu vẹo, nhưng tửu túy tâm minh, người càng say lòng càng tỉnh.
Anh một tay túm chặt lấy cánh tay cô: “Đỗ Tịch Nhan, em đừng làm ra vẻ mạnh mẽ nữa!”
Trác Thanh liên thô bạo nhồi cô vào trong xe. Rồi ngồi bên cạnh, ôm cô vào lòng, để đầu cô tựa lên vai mình.
Cô từ từ gục xuống vai anh, tứ chi như hoàn toàn mất cảm giác. Men rượu khiến tinh thần Tịch Nhan không còn tỉnh táo, nhưng vẫn còn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người anh.
“Hoa chi tử, là hương hoa chi tử…” cô lảm nhảm lơ mơ.
Anh nắm chặt lấy tay cô, mười ngón tay đan vào nhau: “Tịch Nhan, em có biết vì sao anh lại thích hoa chi tử không?”
Tịch Nhan cười ngây ngô: “Không biết”.
Trong mơ hồ, như nghe thấy tiếng anh thì thầm bên tai: “Bởi thông điệp của hoa chi tử chính là, tình yêu và hẹn ước vĩnh cửu”.






Nụ hôn hẹn thề
Tịch Nhan biết mình đang nằm mơ.
Trong giấc mơ, Tịch Nhan lại trở về nhà ông nội, trở về khoảng sân nông gia biệt lập ấy.
Kim ngân hoa quấn quanh hàng rào tre, hoa từng chùm, từng chùm nở. Hà thủ ô ở góc tường tươi tốt, lan theo tường gạch thành một mảng xanh um, mang theo một mùi hương ngai ngái.
Vẫn nguyên như trong ký ức, ông nội râu tóc bạc phơ, ngồi trên ghế tựa làm bằng gỗ tử đằng được chạm trổ công phu, tay lật giở cuốn sách buộc chỉ đã ố vàng. Rất nhiều lần như thế, cô yên lặng ngồi bên nghịch đất, xem truyện tranh. Lưng dựa vào đầu gối ông, cảm giác cực kỳ an toàn.
“Chính là”, cô lầm rầm hạ thấp giọng, yếu ớt mong manh như đứa trẻ, “Chính là anh chàng mà con đã thích từ lâu, lâu lắm rồi, và cũng đã đợi, đợi rất lâu rồi”.
“Cô bé ngốc ạ!”, . ông nội cười nói, “Con nhầm rồi, cậu ta không phải là người con đang đợi đâu”.
Tịch Nhan choàng tỉnh, mở mắt ra, thấy mình đang nằm trên giường.
Trước mắt là một khoảng âm u, hồi lâu sau, mới dần dần hồi phục lại thị giác. Cô nhận ra mình đang ở trong một phòng ngủ được trang trí hết sức trang nhã và tinh tế. Bên dưới là chiếc giường tráng lệ, êm ái, trên mình đắp chăn lụa mỏng, điều hòa chỉnh 24 độ ổn định, rèm cửa buông thấp, đèn ngủ đầu giường điều chỉnh ở mức ánh sáng dễ chịu nhất…
Rốt cuộc đây là đâu? Tịch Nhan lo lắng thấp thỏm, lòng tràn ngập mối nghi hoặc.
“Em tỉnh rồi à?” Giọng nam trầm ấm truyền đến từ bên cạnh.
Cô kinh ngạc quay qua, Trác Thanh Liên đang ngồi trong khoảng tối cạnh giường, trong phòng mờ tối, cô nhất thời không trông thấy anh.
Anh ngồi đây đã bao lâu rồi? Cứ ngồi yên nhìn cô ngủ như thế sao?
Tịch Nhan cảm thấy cực kỳ khó xử, vội vàng tung chăn bước xuống giường, nhưng không tìm thấy giày đâu cả.
Trác Thanh Liên vội đứng lên, bước lại hỏi: “Em đang tìm thứ này đúng không?”. Tịch Nhan quay sang, trong tay anh là một đôi giày hở mũi cao gót màu đen.
Anh liếc nhìn đôi chân mảnh khảnh và trắng ngần của cô một cái, nửa cười nửa như không: “Hay để anh xỏ giúp em nhé?”
“Trác Thanh Liên!” Cô nghiến răng ken két, “Anh đừng có bày trò nữa!”
“Hãy gọi anh là Kiều Dật”, ánh mắt anh trìu mến, giọng nói tràn ngập yêu thương, khiến người ta muốn bực cũng không bực nổi, “Gọi anh là Kiều Dật, rồi anh sẽ trả lại cho em”.
Tịch Nhan ương bướng không chịu nghe theo sự chỉ đạo, dứt khoát cứ thế chân trần dẫm lên thảm, vừa bước hai bước, liền bị Trác Thanh Liên choàng qua eo bế bổng cô lên.
“Anh định làm gì?”. Cô kinh ngạc thốt lên, “Mau thả em ra!”
“Đây là hậu quả của việc rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt”. Trác Thanh Liên bế cô ra khỏi phòng ngủ. Tịch Nhan tức tối la hét ầm ĩ mà không làm gì được.
Anh tiếp tục bế cô ra sofa ngoài phòng khách, rồi mới buông cô ra: “Em muốn uống gì? Nước hoa quả?? Hay coca?”
“Thế nào cũng được”. Tịch Nhan tựa ngư