Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Là Chuyện Thường Tình

Chỉ Là Chuyện Thường Tình

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341372

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1372 lượt.

ời vào tay ghế sofa, day day huyệt thái dương. Tỉnh lại sau cơn say, đầu óc vẫn còn váng vất, còn cả đôi chút đau đầu.
Hồi nãy chân vừa chạm đất, cô đã thấy đầu ong ong, đứng cũng không vững. Anh nhất định là đã trông thấy vẻ ngượng nghịu của cô, mới cố ý lấy cớ trừng phạt để bế cô ra ngoài.
Trác Thanh Liên rót một ly nước hoa quả, đưa đến trước mặt cô: “Đầu còn đau không? Hay để anh mát xa cho nhé!”
Cô lắc đầu, đón lấy ly nước, uống một ngụm, đảo mắt quan sát xung quanh. Đây là một căn hộ rộng rãi, sang trọng, trang hoàng lộng lẫy. Một mặt tường kính suốt từ sàn lên đến trần nhà, bên ngoài là cảnh đêm phồn hoa, ánh đèn xe qua lại như mắc cửi, những ánh đèn đủ màu sắc nhấp nháy và ngọn đèn của bao hộ gia đình, tất cả đều ở dưới chân.
Tịch Nhan đột nhiên tỉnh ngộ, đây là tầng 24 cao ốc Liên Y, là phòng chuyên dùng tiếp khách của tập đoàn Trác Thị.
“Sao lại đưa em đến đây?” cô hỏi bằng giọng ngạc nhiên xen lẫn nghi hoặc, “Giờ là mấy giờ rồi?”
Trác Thanh Liên ngó đồng hồ: “Sắp tám giờ rồi”.
“Trời ạ, mình đã ngủ lâu thế rồi sao?”
Anh khẽ cười: “Suốt từ lúc truyền nước biển xong ở bệnh viện, em vẫn cứ ngủ li bì, cũng được sáu tiếng rồi”.
“Sao anh không gọi em dậy?”, cô hỏi.
“Điệu bộ em lúc ngủ rất đáng yêu, ngây thơ trong sáng như một đứa trẻ, khiến người ta chẳng nỡ đánh thức”. Anh đăm đăm nhìn cô, đôi đồng tử màu hổ phách, nét dịu dàng, chân thành đong đầy trong mắt.
Cô vội vã né tránh ánh nhìn ấy, hồi lâu mới cất tiếng: “Em phải về đây”.
“Đợi anh uống nốt ly rượu này đã”, Trác Thanh Liên nói rồi bước đến cạnh quầy rượu, rót cho mình một ly rượu vang.
Tịch Nhan đưa mắt nhìn sang, một quầy rượu nho nhỏ, trên bày đủ kiểu đủ loại rượu ngoại nổi tiếng, trong đó nhiều nhất là rượu vang Pháp, la liệt muôn hình vạn trạng. Thứ chất lỏng màu đỏ đậm ấy phản chiếu dưới ánh đèn, rực rỡ đầy mê hoặc.
“Em có thích uống rượu vang không?”. Trác Thanh Liên khẽ lắc ly rượu trong tay, thứ chất lỏng màu đỏ sậm sóng sánh chuyển động vòng tròn.
“Không thích”, cô thật thà trả lời, “Em ghét tất cả các loại rượu”. Bởi cô sinh ra đã dị ứng với rượu rồi.
“Trong tất cả các loại rượu, anh thích nhất là rượu vang”. Anh nhấp một ngụm rượu, chậm rãi nói, “Uống ly đầu tiên, cảm giác rất chua, rất đắng, nhưng uống vài ly rồi, em dẽ thấy nó rất ngọt. Đắng trước ngọt sau, hệt như cảm giác mà tình yêu đem lại”.
Nghe anh nhắc tới hai chữ tình yêu, Tịch Nhan tinh ý không hó hé tiếng nào.
Trác Thanh Liên nhìn cô chăm chú, chầm chậm cất tiếng: “Tịch Nhan, tình yêu không phải lúc nào cũng ngọt ngào cả”.
Cô nghe tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực. Anh nói thế là có ý gì? Sao ánh mắt anh lại lạ thường thế kia?
“Có thể em không biết, rượu vang không thể sử dụng chai tái chế để đựng, tức là, mỗi chai rượu chỉ được dùng một lần duy nhất. Sẽ không có ai tiếc nuối làm gì cái chai đã cạn rượu, bởi chỉ khi đem quăng nó vào sọt rác, mới có thể thưởng thức được hương vị ngon nhất, tươi mới nhất của rượu. Có những khi, tình yêu lại giống như chai rượu vang ấy, không còn gì bên trong, cố níu giữ cái vỏ không cũng chẳng để làm gì, chỉ khi dứt khoát vứt bỏ, mới có thể tìm được niềm hạnh phúc mới”.
Tịch Nhan như vừa chạm điện, toàn thân cứng đơ, đứng ngây người nhìn anh.
Trác Thanh Liên đứng trước quầy rượu, lặng im nhấm nháp rượu, tuy biểu cảm trên khuôn mặt không thay đổi, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, lấp lánh thứ ánh sáng mà người đối diện không sao đoán biết được.
Có những khoảnh khắc, cô tưởng như anh nhìn thấu hết tâm can cô, biết được tất cả mọi chuyện của cô.
Nhưng, sao có thể thế được, anh căn bản không quen biết Tô Hàng!
Cô gắng hết sức trấn tĩnh lại, cúi đầu, khẽ hỏi: “Bây giờ, em có thể đi được chưa?”
Trác Thanh Liên nhìn cô, rồi một hơi uống cạn ly rượu vang, bước tới: “Chúng ta đi thôi!”
Anh đưa tay kéo cô lại gần, nắm chặt lấy những ngón tay lạnh như băng của cô, dùng lực hơi quá, khiến toàn thân Tịch Nhan ngã vào lòng anh.
Tịch Nhan giật nảy mình, còn chưa kịp phản ứng gì, anh đã cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn.
Cảm giác chếnh choáng của cơn say vẫn chưa hết hẳn, cô vẫn còn choáng váng, chân tay không chút sức lực, tinh thần vẫn đang mơ hồ, lơ lửng như bay trên chín tầng mây.
Khứu giác nhanh chóng cảm nhận được hương thơm hoa chi tử, lại phảng phất hương rượu vang, thật khó chối từ.
“Vừa nãy lúc em còn ngủ, anh cũng đã định đánh thức em bằng một nụ hôn thế này”. Tiếng anh thì thầm quấn quít bên tai, nụ hôn từng chút, từng chút một thâm nhập sâu hơn. Cô hoàn toàn không có chút phản kháng chống cự nào, đôi môi dần hé mở theo bản năng, để anh mặc sức điều khiển trò chơi mềm mại, ướt át mà nóng bỏng ấy.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Trác Thanh Liên cuối cùng cũng kết thúc nụ hôn dài tưởng cả thế kỷ ấy, nhưng vẫn ôm lấy cô không buông. Anh vùi đầu vào cổ cô, hơi thở nóng rực của anh phả lên làn da cổ để trần của cô, khiến cô bất giác rùng mình.
“Tịch Nhan, hãy cho anh một cơ hội, cũng là cho em một cơ hội, có được không?”