Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341360
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1360 lượt.
m ơn anh, đã tặng em những niềm vui trống rỗng.
“Em xin lỗi, là em sai rồi”. Cô ngừng lại một chút, rồi tiếp, “Anh phạt em thế nào cũng được”.
Trong màn đêm đen kịt, khuôn mặt Trác Thanh Liên lóe lên nụ cười “gian xảo”.
“Lên xe đi!”
“Tuân lệnh!”. Tịch Nhan lách qua một bên, anh giúp cô mở cửa, khởi động xe.
Trác Thanh Liên cho xe chạy nhanh như bay, Tịch Nhan cũng không hỏi xem anh muốn đi đâu.
Bóng cây hai bên đường và đèn đường sáng rực vụt qua phía ngoài cửa xe, như chuyện cũ trong sâu thẳm kí ức, mơ hồ và không sao chạm tới được.
Ô tô dừng lại bên bờ sông. Đêm đã khuya, bãi cát không một bóng người, mặt song yên ả, từng lớp sóng bạc lăn tăn, hát mãi bài ca dạt dào muôn thuở.
Trác Thanh Liên quay đầu lại, nhìn cô mỉm cười: “Là em nói đấy nhé, anh phạt em thế nào cũng được”.
Anh tắt đèn xe, trong bóng tối, đôi mắt sáng ngời khác thường.
“Khoan đã,” cô hỏi mà bồi hồi lo lắng không yên, “Cho em rút lại câu đó được không?”
“Không được, một lời đã nói như mũi tên đã bắn ra khỏi cung, làm sao lấy lại được!”. Trác Thanh Liên nghiêng người lại, một tay luồn qua ghế tựa, đôi môi áp chặt lên môi cô, không cho bất cứ cơ hội kháng cự nào.
Tịch Nhan thoáng kinh ngạc, định vùng ra, nhưng lại như một người bị rơi xuống nước, càng vùng vẫy lại càng chìm xuống nhanh hơn, cuối cùng chỉ có thể ôm lấy anh cùng chìm xuống…
Hai người ôm chặt lấy nhau, trong không gian nhỏ hẹp, nụ hôn nóng bỏng, nuốt trọn toàn bộ hơi thở.
Cô cảm nhận được, bàn tay ấm nóng của anh, đang trượt trên da thịt của mình, từng chút từng chút một, đi tới đâu là dấy lên cơn run rẩy tới đó, như có thứ gì đó bị ngón tay anh điểm huyệt, nóng rực như thiêu như đốt.
Ánh mắt Trác Thanh Liên nóng bỏng, hơi thở ấm nóng trầm đục, phả vào vành tai cô: “Anh muốn em, có được không?”
Có được không? Có được không?
Tịch Nhan bị thứ dục vọng lạ lẫm nhưng mãnh liệt giày vò, mê hoặc, đẩy cô tới ranh giới giữa thiên đàng và địa ngục.
26 năm qua, cô chỉ có duy nhất mối tình trong sáng với Tô Hàng, có nắm tay, có hôn môi, nhưng chưa bao giờ vượt qua phòng tuyết cuối cùng. Tống Anh là người phổ cập giáo dục giới tính với cô, hay miêu tả khi nam nữ yêu nhau thì thường có những cảm xúc mãnh liệt ra sao, những đụng chạm gần gũi thế nào. Tịch Nhan nghe mà tim thình thịch, mặt đỏ bừng, nhưng tất cả chỉ dừng lại ở tưởng tượng, chưa bao giờ dám thử nghiệm.
Cô như nàng công chúa ngủ trong lâu đài, cần một người, bằng nụ hôn có sức mạnh cải tử hoàn sinh, đánh thức cô dậy, cùng nhau mở ra cánh cửa mới của cuộc đời.
Người đó, chính là Trác Thanh Liên sao? Cô có thể trao gửi thân mình cho anh, hoàn toàn trọn vẹn, không chút đắn đo hay không?
Hai người mới qua lại được một tháng ngắn ngủi, còn chưa tới lúc bàn chuyện cưới hỏi. Hơn nữa, kinh nghiệm xương máu của Tống Anh dạy cho cô, con gái phải hiểu giữ gìn bản thân quan trọng đến thế nào.
Cô từ nhỏ đã tiếp nhận nền giáo dục truyền thống, không được dung túng bản thân đắm chìm trong niềm vui thể xác, mà xô đổ ranh giới cuối cùng đó.
Tịch Nhan lấy lại tỉnh táo, đẩy tay anh ra, nói một cách bình tĩnh mà rõ ràng: “Xin lỗi anh, em vẫn chưa chuẩn bị cho chuyện này”.
Như có một gáo nước lạnh, ào ào từ trên đầu trút xuống, tất cả mê loạn, cuồng nhiệt đều lụi tắt chỉ trong chớp mắt.
Sự thận trọng và dè dặt của cô, Trác Thanh Liên có thể thông cảm, nhưng cũng không tránh khỏi cảm giác mất mát thẫn thờ.
Anh chầm chậm buông cô ra, giúp cô chỉnh lại áo quần, khẽ nói: “Tịch Nhan, em không phải xin lỗi anh. Chuyện này cần sự tình nguyện của từ cả hai phía. Anh tuyệt đối không ép em!”
Nam nữ yêu nhau, nên để thuận theo tự nhiên, nước chảy rồi sẽ thành sông, là anh hơi nóng vội mà thôi.
Trác Thanh Liên quay trở lại con đường ban nãy, lái xe đưa Tịch Nhan về tới chân tòa nhà cô ở.
Anh tắt máy xe, ngồi trên ghế lái, toàn thân chìm trong lặng im sâu lắng.
“Em lên nhà đây, anh cũng về nghỉ sớm đi”. Tịch Nhan tháo dây an toàn, chuẩn bị mở cửa xe, Trác Thanh Liên đột nhiên chồm người qua, giữ chặt lấy tay cô.
Cô hơi bất ngờ, ngẩng đầu nhìn anh, đôi đồng tử như nước hồ sâu thẳm, có chút trống trải, xen lẫn chút đau thương.
“Tịch Nhan, em nhất định phải ghi nhớ buổi tối hôm nay đấy”.
“Nhất định là thế”. Tịch Nhan khẽ xao động, nhẹ nhàng đáp. “Chúng ta sẽ còn rất nhiều những ngày kỉ niệm nữa mà”.
Trác Thanh Liên nhìn cô, vẻ muộn sầu trong mắt dần dần tan biến, chuyển thành nụ cười ấm áp.
Anh xuống xe bước về phía cô, giúp cô mở cửa xe.
Tịch Nhan xuống xe, hai người mặt đối mặt. Trác Thanh Liên nói: “Tối mai anh phải đi Thượng Hải công tác trong vòng một tuần, em sẽ nhớ anh chứ?”
“Đương nhiên rồi”, cô mỉm cười đáp, “Em ngày nào cũng sẽ nhớ anh, cho tới khi anh quay trở về!”
Trác Thanh Liên nâng khuôn mặt Tịch Nhan lên, nhìn ngắm hồi lâu, rồi nhẹ nhàng phủ lên đó một nụ hôn.
Nụ hôn này, không mãnh liệt, cuồng nhiệt như nụ hôn khi nãy, không mảy may ẩn chứa dục vọng nào, chỉ có ấm áp và dịu dàng, như hôn vào tận tâm hồn cô.
Trái tim Tịch Nhan gần