Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Là Chuyện Thường Tình

Chỉ Là Chuyện Thường Tình

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341511

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.

ậy sao?”, đầu dây bên kia vọng lại tiếng cô khẽ thở dài, có thể tưởng tượng ra vẻ cau mày đăm chiêu của cô lúc này. Tim Trác Thanh Liên chợt rộn lên.
“Haizz, đúng là rắc rối vậy đấy”. Anh nhại theo giọng điệu của cô.
“Nhưng mà, có cách gì giấu được?”. Cô tự hỏi, sau cùng, thở dài thườn thượt, “Hừ, ai bảo em lại tự dưng đi thích anh làm gì”.
Trác Thanh Liên ngớ ra: “Em vừa nói cái gì?”
“Em nói em thích anh, ngốc ạ!” Tịch Nhan khẽ cười, gác máy.
Trác Thanh Liên lưu luyến không muốn gập điện thoại lại, trợ lý Phương Quỳnh nhìn anh đăm đăm.
Bắt gặp đôi mắt anh, cô lập tức nở nụ cười ngọt lịm, nhẹ nhàng: “Giám đốc Trác, tôi muốn hỏi một chút, vé máy bay đi Thượng Hải ngày kia, đã xuất vé được chưa ạ?”
Anh suýt nữa thì quên mất, ngày kia phải đi công tác Thượng Hải, một tuần sau mới về.
“Trước mắt không có gì thay đổi”. Suy nghĩ một chút, anh tiếp, “Cô ra cửa hàng hoa giúp tôi đặt một bó hoa, gửi tặng cô giáo Đỗ Tịch Nhan, chủ nhiệm lớp 7/3 trung học cơ sở C”.
Phương Quỳnh biến sắc. Gần đây nghe đồng nghiệp trong công ty kháo nhau rằng giám đốc Trác đang yêu, hóa ra là sự thật.
Từ ngày đầu tiên bước vào Trác thị, cô đã lập tức ngưỡng mộ anh, dần dần thành ra thương thầm nhớ trộm, tận tâm dồn hết sức cho công việc. Chưa đầy một năm sau, từ một nhân viên văn phòng, cô được thăng chức thành trợ lý đặc biệt của giám đốc.
Phương Quỳnh không thể ngăn được lòng mình yêu Trác Thanh Liên, trong mắt cô nữ sinh vừa bước chân ra khỏi cánh cửa trường đại học, tuýp đàn ông thành đạt, ưu tú, gần như hoàn mỹ như Trác Thanh Liên, khiến cô vô cùng tôn sùng. Khác với những chàng trai tuổi trẻ, nông nổi trong trường đại học, Trác Thanh Liên lúc thì ma mị kỳ quái, lúc lại kiêu ngạo lạnh lùng, khi thì hài hước, ôn hòa, khi lại cứng rắn, độc tài, ánh mắt sâu thẳm, ngữ điệu biến ảo, từng cái cúi đầu, khẽ chau mày, cười nhạt, ánh mắt linh hoạt, đã nhanh chóng chinh phục tâm hồn thiếu nữ.
Người đàn ông bí ẩn ấy, như thỏi nam châm hút chặt lấy Phương Quỳnh. Cô chủ động tìm cơ hội tiếp cận với anh. Sáng nào cũng vậy, cô đều cẩn thận giúp anh rửa cốc uống nước, tưới bồn cảnh; lúc đặt cơm trưa, cô để ý chọn những món anh thích, mặc dù trước nay anh không phát hiện ra…
Khôi ngô phong độ, lại giàu có nhất nhì thành phố, song Trác Thanh Liên không hề nhiễm những thói hư tật xấu thường thấy ở các đại gia. Không xốc nổi ngạo mạn, chẳng phong lưu đa tình, trước nay chưa từng bước chân vào chốn tình trường, cách ly với thị phi.
Đàn ông như thế, hoặc bẩm sinh đã lạnh lùng, vô cùng khắt khe với phụ nữ; hoặc trái tim đã có chủ, không còn quan tâm đến những đối tượng khác nữa, Trác Thanh Liên chắc chắn thuộc vế sau.
Nhìn anh nói chuyện điện thoại, ánh mắt đắm đuối, giọng nói ấm áp, Phương Quỳnh vốn đã quen với vẻ lạnh lùng xa cách, trầm mặc điềm tĩnh của anh, không khỏi ngạc nhiên, hóa ra người đàn ông này cũng có những lúc dịu dàng như thế!
Qua giọng điệu ân cần, dịu dàng của anh, Phương Quỳnh thấy rõ một tình yêu chứa chan.
Anh không phải vô tình, mà là quá đa tình. Chỉ có điều, tất cả tình cảm của anh, chỉ dành cho một người duy nhất.
“Cô giáo Đỗ Tịch Nhan” kia, có điểm gì khác người, mà có thể khiến anh si mê đắm say đến vậy?
Trước giờ tan lớp, Tịch Nhan nhận được điện thoại của Tống Anh, hẹn cô cùng đi ăn tối.
Chỉ một câu “Đỗ Tịch Nhan, nếu cậu giám nói một chữ “không”, tớ sẽ tuyện giao với cậu” đã dễ dàng chặn đứng họng Tịch Nhan, không còn cách nào khác, cô đành nhắn tin cho Trác Thanh Liên: “Tối nay em có hẹn với Tống Anh, anh không cần phải qua đón em nữa”.
Lúc Tịch Nhan bước ra khỏi cổng trường, Tống Anh đã ngồi trong xe đợi sẵn từ bao giờ.
“Cậu mua xe từ bao giờ vậy hả?” Cô mở cửa xe, ngạc nhiên hỏi.
“Tớ vừa được thăng chức, giờ làm trưởng phòng tài vụ, từ nay về sau có thể sử dụng xe của công ty”. Tống Anh xinh đẹp, tươi trẻ từ đầu tới chân, mái tóc xoăn mới nhuộm buông xõa xuống bờ vai, kiều diễm bội phần.
“Thảo nào hôm nay hào phóng đòi mời cơm tớ, hóa ra là có tin vui”, Tịch Nhan liếng thoắng, “Chúc mừng, chúc mừng”.
Trưởng phòng tài vụ, điều đó có nghĩa là từ nay Tống Anh sẽ nắm trong tay địa vị mà bao người thèm muốn, và cả mức lương mà khối người ước ao.
“Người nên nói câu chúc mừng, là tớ mới phải chứ?”. Tống Anh cười châm chọc, “Nghe nói chuyện của cậu với anh chàng Trác Thanh Liên kia tiến triển thuận lợi, chẳng bao lâu sẽ lấy được chồng giàu”.
“Lấy chồng giàu?”, Tịch Nhan không hề đếm xỉa đến câu đùa của bạn, “Tớ đâu phải Quách Tinh Tinh[1'>!”
[1'> Quách Tinh Tinh: vận động viên nhảy cầu của Trung Quốc, lấy chồng là Hoắc Khởi Cương, con trai gia đình giàu có, chuyên kinh doanh bất động sản ở Hồng Kông.
Tống Anh quay mặt sang phía Tịch Nhan, cô hôm nay mặc áo len mỏng màu hồng, quần ống côn, toàn thân ngập trong ánh sáng, đôi má ánh lên sắc hồng rực rỡ.
Thực ra mà nói, dung mạo Tịch Nhan cũng không phải là quá xuất sắc, nhưng lại khiến người ta chú ý bởi nét đẹp dịu dàng, nhất là đôi mắt đen láy, trong veo như nước hồ thu.
“Chúng ta quen nhau