Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Là Chuyện Thường Tình

Chỉ Là Chuyện Thường Tình

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1363 lượt.

cũng phải chục năm rồi ấy nhỉ? Thời gian qua thật nhanh”. Cô nhìn Tịch Nhan, bùi ngùi, “Tớ vẫn nhớ lần đầu tiên gặp cậu. Cậu buộc tóc đuôi ngựa cao cao, để lộ vầng trán trắng trẻo và đôi mắt đen trong sáng, nước da trắng mịn, khuôn mặt lạnh như băng. Lúc ấy tim tớ rộn lên, sao lại có người con gái thanh tú mà mộc mạc như thế…Lúc ấy, tớ đã để ý đến cậu, muốn tiếp cận cậu. Con người cậu thoạt nhìn thì có vẻ thờ ơ, lãnh đạm, chả để tâm điều gì, nhưng thực ra lại rất cố chấp, bảo thủ, đã nhận định thế nào thì đố ai thay đổi được, đặc biệt là trong chuyện tình cảm, một khi đã nảy sinh tình cảm, thì nhất quyết không chịu bỏ cuộc. Trong thời buổi người ta coi tình yêu như là đồ ăn nhanh bây giờ, rõ ràng tính cách ấy không phù hợp chút nào, nhưng cõ lẽ, đó chính là điểm hấp dẫn người khác của cậu”.
Tịch Nhan lộ vẻ kinh ngạc xen lẫn cảm động, cười ngượng ngạo: “Tống Anh, cậu vẫn chưa già mà đã bắt đầu viết hồi kí rồi. Thăng chức là chuyện đáng chúc mừng mà, sao tự nhiên lại học theo Lâm muội muội đa sầu đa cảm thế này?”
“Sự nghiệp có thành công thế nào chăng nữa thì cũng có ích gì?”, Tống Anh buồn buồn, “Tớ sẵn sàng đánh đổi chức vị hiện nay và cả cái xe này, để đổi lấy một người đàn ông yêu mình tha thiết, là chỗ dựa đáng tin cậy cho mình”.
Tịch Nhan căng thẳng nhìn cô lom lom: “Hay là đi xem mặt lại không thành?”
“Haizz, chuyện đau lòng ấy đừng nhắc lại nữa”. Tống Anh miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, đánh trống lảng, “Lỗi một phần cũng là ở mình, trẻ tuổi chẳng biết gì, cứ đi yêu đương lung tung, không chú ý giữ mình. Đợi đến tuổi nên yêu, cần phải yêu, thì lại chẳng có ai mà yêu. Tịch Nhan, tớ ngưỡng mộ cậu, giản dị mà thuần khiết, trong trắng, trao thân gửi phận cho người đàn ông xứng đáng”.
Tịch Nhan đoán chuyện tình cảm của bạn lại gặp phải trắc trở gì rồi, nếu không đã chẳng nói ra những lời chán chường, suy sụp như thế. Lúc ăn cơm, cô phải hết lời khuyên giải, Tống Anh mới dần bình tâm trở lại.
Cách đây không lâu, thông qua lời đồng nghiệp giới thiệu, Tống Anh có quen với một anh chàng tên Lý Trác, năm nay ba mươi lăm tuổi, phó giáo sư trường đại học X, tướng mạo nho nhã, lịch sự, sự nghiệp cũng có chút ít thành tựu, có nhà, có xe, có thể xem là khá khẩm nhất trong số những người Tống Anh đã xem mặt.
Không bỏ lỡ cơ hội, Tống Anh mừng vui khôn xiết, như người chết đuối vớ được cọc lim. Biết Lý Trác thích kiểu con gái trong trắng, thuần khiết, cô thay đổi hoàn toàn, gạt bỏ những diêm dúa lòe loẹt khi xưa, tóc dài chấm vai, để mặt mộc, đúng mực ngọc nữ đoan trang. Sau hai lần hẹn hò, Lý Trác mời Tống Anh về nhà chơi, hai người chuyện trò hết sức tâm đầu ý hợp, thoắt cái đã tới nửa đêm. Lý Trác hỏi cô: “Đêm nay em ở lại được không?”
Kết cục của việc ở lại đêm đó là chia tay. Lý Trác tức tối nói với cô: “Không thể tưởng tượng được một người con gái thuần khiết, trong trắng như thế, hóa ra chỉ là đồ giả tạo”. Tống Anh không nói câu nào, lặng lẽ mặc quần áo, rời đi.
“Lý Trác, anh ta…” Tịch Nhan nhìn gương mặt xinh xắn nhưng u ám của bạn, bối rối không biết nói sao cho phải, “anh ta phát hiện cậu không còn là trinh nữ?”. Tống Anh cười đau khổ gật đầu.
“Vì thế mà anh ta bỏ rơi cậu?” Tịch Nhan không kiềm chế nổi sự phẫn nộ, “Sao trên đời lại có lại đàn ông vô sỉ như thế?”
“Trên đời này, đàn ông tốt vốn đã không nhiều”. Trong quá trình dốc bầu tâm sự, Tống Anh đã uống cạn cả chai rượu vang. Cô tay cầm chai rượu đã rỗng không, giọng đầy bất mãn, “Đàn ông chất lượng cao như Trác Thanh Liên, không phải ai cũng gặp được đâu”.
Câu cuối cùng, khiến Tịch Nhan vô cùng đau xót. Cô bước đến, vòng tay ôm Tống Anh vào lòng, cũng như cô ôm Tô Hàng, khi anh thất tình mượn rượu giải sầu năm ấy.
Ánh mắt Tịch Nhan lang thang bên ngoài cửa sổ, cô trông thấy một mảnh trăng lạnh lẽo, lơ lửng trên bầu trời trống trải. Bốn phía xung quanh không một ánh sao.
Rồi cô sực nhớ ra, hôm nay là ngày kỉ niệm đầu tiên của hai người.






Em phải cảm ơn anh đã cho em thời gian để yêu
Tống Anh đưa Tịch Nhan về, lái xe đến tận cổng khu nhà. Tịch Nhan xuống xe, vẫn chưa yên tâm, dặn đi dặn lại: “Đường đi phải cẩn thận, cậu uống nhiểu rồi, không được vượt đèn đỏ đấy”.
“Mình biết rồi… Còn chưa về làm vợ người ta, mà đã lắm điều như bà già thế này”. Tống Anh sốt ruột vẫy tay tạm biệt, rồi cả người và xe nhanh chóng biến mất khỏi tầm nhìn của cô.
Ngẫm lại những lời Tống Anh ban nãy, kỳ thực, cô không nói sai chút nào. Nếu không phải trong tim đã có hình bóng Tô Hàng, rất có thể cô cũng đi yêu đương lăng nhăng. Hết lần này đến lần khác tích lũy một đống kinh nghiệm thất tình, thương tích đầy mình, hoặc giả đã kết hôn qua loa đại khái cho xong, sống lay lắt chịu đựng cuộc hôn nhân không tình yêu, sao có thể gặp được Trác Thanh Liên?
Tô Hàng, là số mệnh của cô, cũng là một điểm đông, đóng băng tất cả tình cảm của cô, và định hướng những bước đi sơ khai nhất, trong sáng nhất của tình yêu. Xét trên phương diện này, cô nên cảm ơn Tô Hàng – Cả


XtGem Forum catalog