watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1344021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4021 lượt.

ẹ.
Tả Á ra khỏi bệnh viện, bàng hoàng trở lại chỗ ở. Cô lẳng lặng nằm trên chiếc giường đơn, cả người vẫn chưa thoát khỏi sự thật mình đã mang thai. Để lại đứa bé này thì có ý nghĩa gì? Để lại là đúng sao? Cô nghĩ mãi, vẫn không có được đáp án. Lần này, không có lòng hận thù, không có sự tức giận và đau đớn của lần đầu tiên, chỉ có sự mâu thuẫn và đấu tranh.
Thật sự nên để lại sao?
Thật sự nên để lại sao?
Sau một năm Tả Á trở lại thành phố A, một thân một mình trở về đã được mấy ngày, khi trở về cô có chút thất hồn lạc phách, khắp người nhuốm đầy sự tang thương vất vả. Nét trẻ trung trên mặt cô đã biến mất, hôm nay cô đã là một người phụ nữ xinh đẹp mang theo vẻ quyến rũ, tuy nhiên trên khuôn mặt có sự bi thương khó hiểu, trong đôi mắt chứa quá nhiều đau khổ và sự nặng trĩu cõi lòng.
Về rồi, xa thành phố này một năm, mọi thứ vốn quen thuộc lại trở nên xa lạ, xa lạ bởi vì cô đã rời đi quá lâu. Trong thành phố này có tình yêu đã chết của cô, có quá nhiều hồi ức, có ngọt bùi cay đắng mà cả đời này cô sẽ khó quên được. Cảm xúc cũng phức tạp lạ thường.
Cô đã trở lại mấy ngày, nhưng cô không về nhà, mà thuê tạm một căn phòng nhỏ, tạm thời cô không thể quay về nhà mẹ được.
Hiện giờ trời đang vào thu, không khí hơi lạnh, Tả Á bước ra khỏi căn nhà nhỏ, lòng đầy tâm sự, không mục đích đi trên con đường lá thu rơi vàng lối, vừa đi vừa suy nghĩ, vô tình đi đến khu vui chơi của thành phố A.
Đầu tiên cô ngẩn ra, tiếp theo bước về phía đu quay, có lẽ vì nơi đây chứa hồi ức bên Chung Dương, nên cô cũng rất thích đu quay và khu vui chơi này.
Tả Á ngồi lên đu quay, nhìn bọn trẻ chơi đùa, nhìn chúng cười một cách ngây thơ hồn nhiên, không buồn không lo. Có thể không buồn không lo như thế thật tốt, lúc này Tả Á chợt có suy nghĩ không muốn lớn lên, không trưởng thành thật tốt.
Tả Á nhìn những đứa bé này, lòng không nén được đau đớn, cô không dám nghĩ đến những chuyện xảy ra trong quá khứ. Lũ trẻ nghe thấy tiếng gọi của người lớn liền chạy đi, tầm mắt Tả Á nhìn theo bọn nhỏ, theo đuổi bóng hình vui vẻ của chúng. Thế nhưng không ngờ, cô nhìn thấy một bóng hình cao lớn, khuôn mặt không kiên nhẫn đi về phía cô, mà phía sau anh có một người phụ nữ xinh đẹp đang đi theo, mặt người phụ nữ không vui, tựa như đang giận dỗi vì người đàn ông không đợi mình.
Lòng Tả Á thoáng hoảng hốt, không biết phải làm sao, thậm chí còn đau đớn kịch liệt. Cô định đứng dậy rời đi, nhưng tầm mắt người đàn ông đang rơi trên người cô, con ngươi sâu lắng thoáng kích động, lại mau đến nỗi người khác bắt không kịp mà trở nên lạnh lẽo, tựa như hai thanh kiếm sắc bén bắn vào tim Tả Á.
Chung Dương, Chung Dương, đáy lòng Tả Á lặng yên gọi tên anh, xa cách một năm, trong một năm này cô chưa từng gặp anh, mà người phụ nữ phía sau anh chẳng phải ai khác, chính là Lô Hi.
Anh dần đến gần cô, còn cô chỉ si ngốc nhìn anh, thân thể cứng còng ngồi tại chỗ không nhúc nhích được.
Tiếng trách cứ của Lô Hi trong một khắc vừa nhìn thấy Tả Á chợt im bặt, cô giật mình khi nhìn thấy Tả Á ở đây, hơn nữa còn có lo lắng: “Cô…. Sao cô lại ở đây?” Thậm chí cô ta còn nghĩ, có phải Tả Á cố ý đến đây tìm Chung Dương hay không.
Tả Á thấy ánh mắt Chung Dương trở nên lạnh lùng, trái tim đau đớn, miễn cưỡng tươi cười chào hỏi: “Thật trùng hợp.”
Lô Hi cau mày, cười giễu cợt: “Thế giới này thật sự nhỏ bé mà.”
Chung Dương nhíu mày, bình tĩnh hỏi: “Sao thế, không ở cùng chồng trước của em à?”
Thân thể Tả Á run rẩy, lời nói của Chung Dương như lưỡi dao sắc bén đâm xuyên thân thể, linh hồn và cả trái tim cô. Tả Á cắn môi, không nói gì, tuy nhiên sự đau đớn trong đáy mắt hoàn toàn rơi vào mắt Chung Dương, tay anh siết chặt lại, quay đầu để không nhìn thấy ánh mắt bi thương của cô.
Anh vẫn ghi hận sự tổn thương và phản bội ban đầu của cô, không thể nào tha thứ, cũng không thể nào quên được cảm giác đau lòng và nhục nhã ngày đó, tại sao Tả Á có thể đơi với anh như vậy.
Lô Hi thân mật khoác tay Chung Dương, mỉm cười nói: “Tả Á, tôi và Chung Dương đã kết hôn rồi, tiếc là cô không đến uống rượu mừng của chúng tôi được, thôi thì tối này cùng ăn một bữa cơm đi, hình như chúng ta đã lâu không gặp rồi.”
Chung Dương đã kết hôn, đã kết hôn, ba chữ gõ mạnh vào lòng Tả Á, từng cú rồi từng cú, đau đớn vô cùng. Anh đã cưới Lô Hi, bởi vì sự nghiệp, cũng bởi vì vết thương do cô gây ra, anh đã hoàn toàn chết tâm với cô rồi.
Máu trong cơ thể Tả Á tựa như ngưng kết lại. Một năm nay nói dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn, đủ để cho rất nhiều việc thay đổi, kết quả Chung Dương và Lô Hi kết hôn. Cô đã từng dự đoán, cũng luôn tự lừa người dối mình không đi dò thăm bất kỳ tin tức nào của Chung Dương, làm bộ chẳng biết gì cả, nhưng khi thực tế bày ra trước mắt, cô chợt hiểu được thứ gì gọi là sống không bằng chết.
Cả người Tả Á lảo đảo muốn ngã xuống, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Chung Dương, nhìn vẻ mặt đắc ý của Lô Hi, trong lòng khổ sở nhưng vẫn cố kiên cường: “Không, tôi có hẹn rồi, không quấy rầy hai người nữa.”
Chung Dương khẽ hừ một ti