Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1344020
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4020 lượt.
tôi? Dùng xong thì vứt bỏ, em cho rằng tôi là cái gì?”
Yêu Cầu Tái Hôn
Theo đuổi cô nhiều năm như vậy, anh thật sự rất mệt mỏi, lần này anh thật sự buông tay. Anh rời đi, cũng không quay đầu lại, ném cô ở lại nơi huyện nhỏ xa lạ này.
Sự tàn nhẫn này không chỉ cô mới có, trái tim một khi đã chết người đàn ông sẽ trở nên vô cùng tàn nhẫn, tuyệt đối không thua cô. Đây là lần đầu tiên Kiều Trạch bỏ mặc Tả Á một mình như vậy, trước kia, anh luôn không yên lòng về cô, luôn lo lắng cô không biết chăm sóc bản thân mình, nhưng mà, lần này, anh không cách nào tiếp tục được nữa rồi.
Cuộc sống sau này, mặc kệ con đường phía trước có xa bao nhiêu, có gió dữ mưa rền thế nào, cô cũng phải một mình đối mặt, anh không thể trông theo cô cả đời, chăm sóc cô cả đời, hơn nữa cô cũng không cần anh.
Kiều Trạch ngồi xe lửa về nhà, theo mỗi lúc khoảng cách giữa anh và Tả Á càng thêm kéo dài, trái tim anh cũng theo đó mà lạnh lẽo dần. Không biết đi bao lâu, xe lửa rốt cuộc đến trạm, bóng dáng cao lớn của anh theo dòng người mà rời đi, trên mặt đều là mệt mỏi và lãnh đạm.
Ngồi thẫn thờ một lát, cô cảm thấy có chút mệt mỏi liền tắt máy tính đi nghỉ. Ngày hôm sau lúc tỉnh lại, dạ dày lại càng khó chịu hơn trước, Tả Á tìm thuốc dạ dày mua mấy ngày trước uống hai viên, rồi cũng không coi đó là chuyện lớn, chuẩn bị đi ăn bữa sáng. Tiếp đấy, cô đi tìm nơi nào có thể thuê được phòng trọ giá rẻ, sau đó sẽ tìm một công việc, tạm thời ổn định ở nơi này.
Thế nhưng, cả ngày cô luôn cảm thấy khó chịu, đi được vài nơi cho thuê nhà, Tả Á thật sự không chịu nổi nữa, rốt cuộc cô buộc phải đến bệnh viện, đăng ký khoa dạ dày, sau khi kiểm tra bác sĩ lại bảo cô đến phụ khoa. Tả Á cảm thấy có chút buồn bực, chỉ là dạ dày không thoải mái thôi mà, sao lại phải đến phụ khoa chứ, nhưng thấy bác sĩ không rảnh quan tâm đến mình nữa, Tả Á đành phải nghe lời đến phụ khoa.
Bác sĩ phụ khoa hỏi một vài bệnh trạng của cô rồi viết một tờ hóa đơn, bảo cô đi xét nghiệm nước tiểu. Tả Á cầm tờ đơn, chuông báo động trong đầu vang lớn, đi xét nghiệm nước tiểu? Chẳng lẽ…..Tim cô chợt đập loạn nhịp.
Khi vừa cầm được kết quả xét nghiệm, cô hoàn toàn ngây người, không thể tin được kết quả viết trên đấy, chớp mắt mấy cái, lại chớp thêm mấy cái nữa, cô không nhìn lầm, máy móc đã đưa ra kết quả, bác sĩ liếc mắt nhìn, mặt không chút cảm xúc nói với cô: “Cô đã mang thai! Kết hôn chưa? Có muốn đứa nhỏ này không?”
Cô mang thai? Mang thai sao? Đầu Tả Á choáng váng, cả người trở nên chết lặng, mờ mịt nhìn bác sĩ, ngơ ngác hỏi: “Tôi…..mang thai?”
“Đúng, sáu tuần rồi, cô kết hôn chưa?” Bác sĩ liếc mắt nhìn khuôn mặt Tả Á xám như tro tàn, không hề có sự vui sướng khi làm mẹ, chỉ có không biết làm sao, thì hiểu ra được bảy tám phần, “Tôi nghĩ cô nên suy nghĩ cẩn thận, đứa bé là của cô, nếu như có năng lực, hãy suy nghĩ đến khả năng sinh nó ra!”
Lòng Tả Á rối rắm, thai nhi đã sáu tuần, vậy chỉ có lần cô lợi dụng Kiều Trạch, quyến rũ anh để Chung Dương thấy được mà chết tâm với mình, cô đã hôn anh, kịch liệt và vội vàng hôn anh, nhớ lúc đó anh đã ngẩn người ra, không hôn trả cô, cũng không ôm cô, mà chỉ muốn đẩy ra cô. Nhưng đã đi đến bước này rồi, cô đã vứt bỏ tất cả, không thể thất bại thì sao có thể bỏ dở nửa chừng.
Cuối cùng, cô đã thành công, Kiều Trạch cướp quyền chủ động, tựa như mồi lửa muốn đốt cháy cô, hôn cô đến hít thở không thông, động tình hôn cô, thế nhưng, khi anh biết cô đang lợi dụng mình, ánh mắt dần lạnh hẳn.
Cô đạt được mục đích, cô bảo ngừng, nhưng Kiều Trạch đã giận dữ và không cho phép cô ngừng lại, rốt cuộc chơi với lửa có ngày chết cháy. Cô vẫn nhớ, khuôn mặt tràn đầy tức giận của anh, ánh mắt đau đớn, hận không thể xé nát cô, cô không những làm tổn thương trái tim anh, mà còn làm tổn thương lòng tự trọng của anh nữa, cô đã chọc giận con sư tử vẫn luôn ngủ say, hậu quả có thể nghĩ ra được.
Cô đã từng có con, nhưng cô lựa chọn không cần, bởi vì, khi đó cô hận Kiều Trạch, thế nên cô không cần đứa bé của anh, mà nay, đứa bé này vẫn là con của Kiều Trạch, cô có muốn hay không?
Bây giờ, cảm giác nằm trên chiếc giường lạnh giá, bị thứ dụng cụ lạnh lẽo tiếp xúc với cơ thể, còn có cơn đau khi một phần máu thịt bị tách khỏi thân mình vẫn còn rất rõ ràng. Khi cô thấy một phần máu thịt nho nhỏ bị ném vào trong thùng rác, ngay lúc đó cô đã té xỉu ở phòng giải phẫu, té xỉu xuống mặt đất lạnh băng.
Cô còn muốn làm kẻ giết người lần nữa sao? Tả Á khổ sở nhắm mắt lại, bàng hoàng không biết làm thế nào, không biết mình phải lựa chọn ra sao.
Bác sĩ nhẹ nhàng gõ bàn: “Cô còn câu hỏi nào không, không có thì người kế tiếp.”
Tả Á hoàn hồn, thoát ra khỏi khoảng hồi ức không thể chịu nổi kia, tái mặt hỏi: “Bác sĩ, tôi đã uống thuốc dạ dày có gây tổn thương đến thai nhi không, có ảnh hưởng gì không?”
Để trả lời câu hỏi của Tả Á, bác sĩ đã hỏi cô uống thuốc gì, sau đấy bảo cô không có vấn đề gì cả, làm kiểm tra và đưa ra vài mục cần chú ý khi chuẩn bị làm m