watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1344031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4031 lượt.

ừng lại ở trạm cuối cùng, tìm một công việc nào đó, tạm thời dừng bước, rồi có lẽ là không lâu sau đó, cô sẽ tìm thấy nơi tiếp theo mà mình muốn đi.
Tả Á cứ thế mà đi hết trạm này đến trạm khác, lên xe rồi xuống xe, chụp hình lưu niệm, gửi tin về cho ba mẹ. Xe lửa ngồi đầy người, giọng nói của người lớn, tiếng chơi đùa và tiếng khóc nỉ non của những đứa trẻ, nơi đây tựa như một đại gia đình vậy.
Ngồi cạnh Tả Á là một người phụ nữ cỡ tuổi cô, đang ôm một đứa bé, bé rất đáng yêu, luôn nhìn cô chằm chằm. Tả Á không nhịn được tươi cười trêu chọc đứa nhỏ làm nhóc ta bật cười khanh khách.
Người phụ nữ kia cũng trò chuyện cùng Tả Á, thời gian trôi qua rất nhanh. Tên nhóc kia chỉ mới sáu, bảy tháng, ngồi xe cùng một đứa nhỏ đối với cô mà nói thật sự là một loại hành hạ, người mẹ kia nhìn Tả Á có vẻ rất thích trẻ con, vội đưa đứa bé cho cô ôm, vừa ôm một lát, nhóc con kia đã không nể tình mà tè ướt người cô, người nào không biết còn tưởng Tả Á…..đã làm chuyện gì.
Người mẹ liên tục nói xin lỗi, Tả Á bảo không sao cả, nhưng trên quần ướt một mảng lớn, Tả Á khốn đốn chẳng biết nên làm gì cho phải, cuối cùng đành phải tìm một bộ đồ khác trong túi, cố chịu bộ quần áo ẩm ướt trên người, đi vào nhà vệ sinh thay quần áo.
Thay quần áo xong rửa mặt xong, Tả Á vừa xoay người định trở về chỗ ngồi của mình, lại đụng ngay vào một “bức tường” dày, cứng đến nỗi suýt chút nữa làm cô gãy cả mũi, Tả Á theo bản năng cúi đầu xoa mũi, hết đau mới ngẩng đầu nhìn “bức tường” kia, đến khi thấy được ‘hình dáng’ của ‘bức tường’, cô nhất thời cứng đờ người, ánh mắt chết trân nhìn người đàn ông trước mặt.
Chỉ thấy mặt người nọ không chút thay đổi, trong con ngươi luôn lành lạnh kia đều là sự mệt mỏi và giận dữ khó nén, bàn tay to lớn kéo tay cô, dùng sức nắm, không cho phép cô tránh đi. Tầm mắt hai người giao nhau, đứng tại nơi tiếp nối giữa hai toa tàu mà nhìn nhau, lặng im, không ai mở miệng, cho đến khi đoàn tàu dừng lại, người đàn ông mới lạnh giọng quát lên: “Đồ để đâu?”
Tả Á hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người trước sự xuất hiện đột ngột của người nọ, đầu óc trống rỗng, ngây người nhìn người đàn ông trước mắt, trái tim thiếu chút đã nhảy ra ngoài, quên cả đập, cô theo bản năng giơ tay chỉ buồng tàu của mình, chỉ xong rồi mới thấy hối hận, sao mình lại phải nghe lời như thế chứ!
Người đàn ông kia kéo cô đi về phía khoang tàu cô chỉ, người mẹ ôm con nghi hoặc nhìn Tả Á đang bị một người đàn ông lôi tới, vội hỏi từ xa: “Này anh, anh đang làm gì đấy?”
Tả Á còn chưa kịp nói chuyện, người nọ đã kéo cô đến chỗ người phụ nữ ôm con, anh chỉ vào ba lô rồi hỏi người phụ nữ: “Đồ của cô ấy phải không?” Giọng điệu ngang ngược, mang theo cảm giác ra lệnh cấm phản kháng, người phụ nữ kia không tự chủ được mà gật đầu một cái.
Người đàn ông quan sát cơ thể cô một chút, vươn tay cầm chiếc balo đeo vai kia, rồi định kéo Tả Á đi xuống xe. Lúc này, Tả Á mới phản ứng lại, không chịu đi xuống. Người đàn ông đi về phía trước, Tả Á đi theo sau, lo lắng nói: “Kiều Trạch, tôi không muốn xuống xe, đừng như thế được không?”
Người vừa đến không phải ai khác mà chính là Kiều Trạch. Hai người giằng co chắn mất lối đi nhỏ hẹp khiến cho những người phía sau muốn xuống xe không khỏi la lên. Kiều Trạch thấy Tả Á không chịu hợp tác, liền vươn tay ôm lấy eo cô, kéo ra ngoài, hai người cứ như thế mà đi xuống xe lửa. Lúc này trời bên ngoài đã tối, lại còn mưa rả rích.
Đây là một trạm xe rất nhỏ, hẳn là một huyện nhỏ, trạm xe có chút cũ kĩ, lượng khách cũng không nhiều. Trong màn đêm đen như mực, ánh sáng đèn lóe lên trong mấy căn nhà khách đơn sơ xung quanh, cửa ga phía xa không thiếu taxi lôi kéo khách, Kiều Trạch kéo tay Tả Á, không nói một lời đi về phía trước, Tả Á vùng vằng giật tay ra, đánh lên tay Kiều Trạch, nhất định không chịu đi tiếp. Kiều Trạch tức giận vác Tả Á lên vai, vẫy tay gọi taxi, rồi ném Tả Á vào, bản thân cũng ngồi lên, nói với tài xế: “Đi đến khách sạn gần đây!”
Cả người Tả Á bị Kiều Trạch giữ chặt, cô vội bảo tài xế: “Bác tài, anh ta là lưu manh, phiền anh gọi cảnh sát giúp tôi, bắt…..bắt lấy anh ta!”
Kiều Trạch xoay đầu nhìn tài xế bằng con ngươi đen thâm trầm lạnh lùng, môi mỏng khẽ mở: “Xin lỗi, bà xã tôi đang giận dỗi nên bỏ nhà trốn đi!”
Tài xế nghe thấy, vừa lái vừa khuyên, gì mà đầu giường đánh nhau cuối giường hòa, gì mà vợ chồng không thể giận nhau lâu, vân vân, nói hoài không dứt. Tả Á tức giận nhìn Kiều Trạch, ra sức giãy giụa, giãy giụa đến mồ hôi chảy khắp người.
Xe chạy qua một ngã tư rồi đến một khách sạn hạng sang nhất huyện. Kiều Trạch mướn một phòng, kéo Tả Á lên, vào phòng đóng cửa lại. Tả Á tức giận nhìn Kiều Trạch, từ trong ngực anh đẩy ra: “Kiều Trạch, sao anh cứ muốn dây dưa không dứt như vậy? Tôi đã lợi dụng anh, làm anh tổn thương… sao anh vẫn còn muốn dây dưa như thế. Anh có phải đàn ông không thế? Nếu như là đàn ông, anh hãy dứt khoát đi, đừng tiếp tục quấn lấy tôi nữa!”
Kiều Trạch đột nhiên giận dữ, ôm lấy cô ném lên giường: “Được, thật ra tôi muốn hỏi em… sao em lại lợi dụng