Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1344024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/4024 lượt.
“Đừng nhắc đến cô ấy trước mặt tôi.”
Đường Lăng nhíu mày, vẫn cười, hắn thừa nhận trong đám bạn hắn và Trương Chính là xấu xa nhất, rất thích nhìn thời khắc mà vẻ mặt như núi băng của Kiều Trạch bị tan ra, nói chuyện cũng chẳng thèm nhìn sắc mặt Kiều Trạch. Nhưng làm anh em sống chết nhiều năm, tự nhiên cũng lo lắng cho cậu ta. Một người phụ nữ cũng không giải quyết được, còn mãi thắt cổ trên một cành cây, thật ra thì, Kiều Trạch cũng giống Tả Á, đối với tình yêu, chấp nhất đến ngoan cố.
Kiều Trạch tắm rửa thay quần áo ra ngoài, Đường Lăng vẫn còn chờ anh, có vẻ như muốn nói chuyện gì đó, Kiều Trạch thắt cà vạt xong, cầm chìa khóa xe, lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì?”
Đường Lăng suy nghĩ một chút nói: “Biển hoa hướng dương này…có thể mở cho người ngoài vào không, rất nhiều du khách rất thích biển hoa này, tôi nghĩ, sẽ hấp dẫn rất nhiều người.”
“Dám để một người đi vào cậu chờ làm bao cát cho tôi!” Đáp án của Kiều Trạch rất rõ ràng, Đường Lăng trước khi nói cũng chỉ là muốn dò hỏi thử thôi, kết quả quả nhiên nằm trong dự tính. Trước đây không biết làm sao mà một người chụp ảnh đi vào được biển hoa này đã khiến cho Kiều Trạch rất tức giận, xem ra kế hoạch này gặp khó khăn rồi đây.
“Ở đây giao lại cho cậu!” Kiều Trạch nói xong mở cửa rời đi, chỉ để lại Đường Lăng với vẻ mặt bất đắc dĩ.
Kiều Trạch ở lại biệt thự nghỉ mát hai ngày, cố gắng không nghĩ đến Tả Á nữa, nhưng sự tức giận trong lòng lại khó có thể lắng xuống, anh không cách nào tha thứ cho việc cô lợi dụng anh, mỗi lần nhớ lại đều giận dữ không thể kiềm chế được, cũng không muốn nghĩ nhiều đến việc vì sao cô làm thế, thầm thề sau này sẽ không bao giờ quan tâm đến chuyện sống chết của cô gái kia nữa. Thế nhưng, biển hoa kia, tại sao anh còn giữ lại vì cô chứ. Kiều Trạch càng nghĩ đến càng cảm thấy không thoải mái, anh lấy điện thoại ra bấm số của Đường Lăng: “Làm theo lời cậu nói, lập kế hoạch mở cửa biển hoa đi.”
Không đợi Đường Lăng đáp lời, Kiều Trạch đã cúp điện thoại, xe cũng chạy nhanh hơn. Lúc trở về thành phố đã gần tối, anh vốn định quay về nhà nghỉ ngơi, chợt nhận được điện thoại của Tả Vi, “Kiều Trạch, Tiểu Á…..Em ấy hôm nay muốn đi…..”
“Không liên quan đến em.” Kiều Trạch ngắt lời Tả Vi, hờ hững đáp, anh bẻ tay lái, chạy nhanh về nơi mình ở, cô muốn đi đâu không liên quan gì đến anh, rời đi, có lẽ vì tránh cho quan hệ hai người trở nên lúng túng, anh đã từng bảo cô đừng xuất hiện trước mặt anh nữa.
Tả Vi nghe Kiều Trạch nói, thoáng cứng họng, “Chị nghĩ là em…cho nên….. Xem ra chị nhiều chuyện rồi, vậy thì chị cúp trước, tạm biệt.”
Lúc đó Kiều Trạch vẫn chưa biết, Tả Vi nói Tả Á đi, không phải chỉ là đi khỏi nhà Kiều Vân, mà là đi khỏi thành phố này. Thế nên ngày hôm sau, Kiều Trạch nhận được điện thoại của anh trai gọi anh về nhà ăn cơm, lúc anh vào cửa đã không thấy Tả Á nữa, anh trai và Điền Văn Lệ thì đang dặn dò qua điện thoại: “Ở ngoài phải chú ý nhiều hơn, trên xe lửa đừng nói chuyện với người lạ, tiền phải để khác chỗ với đồ, ổn định rồi, đổi số điện thoại phải nói cho người nhà biết, đừng để mọi người lo lắng. Còn nữa này, Tiểu Á, tối ngủ phải khóa cửa cẩn thận, đặt thêm một chốt kéo nữa, nhà cũng cần gắn cửa sổ chống trộm, không thích ứng được với cuộc sống bên ngoài….. hãy trở về, biết không?”
Tả Á bên này nghe mẹ mình lảm nhảm, cảm thấy ấm áp kì lạ, trong lòng vừa ngọt ngào vừa chua xót, hốc mắt đỏ lên: “Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, mẹ cũng phải chăm sóc mình cẩn thận, chú ý thân thể nhiều hơn, còn dượng Kiều cũng phải khỏe mạnh. Lúc đến nơi, con sẽ gọi điện thoại cho mẹ ngay.”
Kiều Trạch bây giờ mới biết được, Tả Vi nói Tả Á đi, không phải chỉ là dọn khỏi nhà Kiều Vân, mà là đi khỏi thành phố này, đi đến một nơi mà bọn họ không biết. Điền Văn Lệ nói cho anh hay, Tả Á đã chia tay với Chung Dương, cô bảo muốn quên hết mối tình này, thế nên mới đi ra ngoài giải sầu, đi khắp nơi một chuyến, bắt đầu lại lần nữa. Lúc đầu, bà cũng không yên lòng, nhưng Tả Á đã trưởng thành, không còn là một cô bé nữa, cô có cuộc sống của mình, có chủ kiến cá nhân, để cô dằn vặt trong thành phố lưu giữ tình cảm này không bằng để cô đi ra ngoài một chuyến, thay đổi tâm trạng.
Kiều Trạch biết rằng, nhất định Tả Á đã gặp phải chuyện gì đó, thế nên mới lựa chọn rời đi, nhưng, một cô gái yếu ớt như cô gặp phải người xấu thì phải làm sao đây, giống như chuyện lần trước trộm vào nhà cô ý, cô làm sao đối phó được với đám người xấu đó?
Kiều Trạch nhìn căn phòng Tả Á đã từng ngủ, anh biết, Tả Á đi lần này, không phải chỉ trong thời gian ngắn, cô đã quyết tâm như thế, rõ ràng chuyến đi lần này có ý nghĩa là tất cả đã kết thúc. Trái tim mạnh mẽ bóp lại, thân thể lại cứng ngắc đứng tại chỗ.
Tả Á ngồi trên xe lửa, nhìn ra ngoài cửa sổ, núi rừng hoang dã lướt dần qua mắt cô, cảm xúc cũng trôi theo đường đi của xe, mất mát rồi lại mong đợi, dường như từng chút nặng nề trong lòng dần tan đi, rẽ sang một con đường mới, cô sẽ được làm lại từ đầu.
Cô chỉ muốn ghi nhớ trong lòng những nơi đã từng đi qua, ng