Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1344009
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4009 lượt.
Nhắm mắt quay đi, cô yêu đi hay yêu lại, tùy cô, anh không có cách gì để can thiệp vào.
“Hôm nay sẽ có mưa…..cái này…có lẽ anh sẽ cần dùng đến.”
Giọng nói cô thật thấp, mang theo chút e dè khiến Kiều Trạch vô thức chậm rãi đưa tay ra nhận lấy cây dù, mà tay Tả Á cũng mau chóng rụt trở về, cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Đi đường cẩn thận…..Em…..em đang bận…..còn đang nấu cháo!”
Tả Á nói xong xoay người đi vào nhà bếp, bóng lưng có chút hoảng hốt. Kiều Trạch nhìn bóng lưng của cô, rồi cúi đầu, tầm mắt rơi vào cây dù màu đen trong tay anh. Tả Á chưa từng chủ động làm gì cho anh cả, nhất là những hành động nhỏ nhặt trong cuộc sống như thế này. Những hành động nhỏ nhặt khiến anh cảm thấy thật thân thiết, thật ấm áp như thế này đối với anh mà nói là một loại hy vọng xa vời.
Cô chưa bao giờ làm chuyện thân thiết nhỏ nhặt như vậy với anh, thế mà hôm nay cô nấu cơm sáng cho anh, dặn dò anh trời mưa cầm theo dù, đi đường cẩn thận, lúc cô làm điều này, Kiều Trạch nhìn ra được, cô có chút không được tự nhiên, có chút sợ anh cự tuyệt.
Cô đang cố gắng thực hiện lời hứa của mình sao? Cố gắng làm một người vợ tốt, tái hôn rồi sẽ không hận nữa, không còn hận anh nữa. Đây là bước đầu tiên ư? Bước đầu tiên để không hận anh, để sống hòa thuận với anh, bước đầu tiên tiến hành cuộc hôn nhân tốt đẹp của bọn họ sao?
Khó khăn nhất trong đời chính là đi bước đầu tiên, không phải sao? Mặc dù đêm qua không phải là một đêm tân hôn vui vẻ, thế nhưng, hiện tại, cô vươn cành ô liu(*)ra cho anh, hơn nữa còn là cành ô liu vừa mới manh nha, sự cự tuyệt của anh sẽ tương đương với việc bóp chết bước đi thứ hai của Tả Á…..
Tả Á có chút mất hồn ngồi ở bên cạnh bàn ăn, cô căn bản cũng không có khẩu vị ăn gì cả, trong đầu đều là những lời nói của người đàn ông xa lạ ở trong điện thoại kia, cho nên khi Kiều Trạch tiến vào phòng ăn, cô hoàn toàn không phát hiện ra, cho đến khi Kiều Trạch ngồi xuống, giọng điệu có chút lãnh đạm nói: “Ngẩn người cái gì thế?” cô mới hoàn hồn, từ trên ghế ngồi bắn người đứng dậy, nghi ngờ nhìn anh, anh không phải đã đi đến công ty rồi sao?
Kiều Trạch tránh đi ánh mắt nghi hoặc của Tả Á, hai cánh tay bắt chéo trước ngực, cau mày nói: “Đột nhiên hơi đói.”
Tả Á vẫn còn sững sờ đứng tại chỗ, hai tay xoắn vào nhau, không có phản ứng gì. Kiều Trạch đưa tay gõ lên bàn ăn: “Bữa sáng đâu?”
“À!” Tả Á lúc này mới phản ứng lại, vội vã đi vào phòng bếp bưng đồ ăn sáng ra. Cháo trứng muối thịt nạc, thịt bò khoai tây thái hạt lựu, thịt cuộn rau củ, còn có một bàn món ăn phụ khác. Một năm này sống bên ngoài một mình, năng lực độc lập của Tả Á tăng lên rất nhiều, thức ăn làm cũng rất đặc sắc. Nhìn Tả Á bưng từng món ăn ra, tâm tình khó chịu cả đêm của Kiều Trạch cứ như vậy mà tan dần, chỉ là một bữa cơm sáng đã lấy được lòng anh.
Nếu để cho đám người Đường Lăng nhìn thấy dáng vẻ hiện tại này của anh đoán chừng sẽ chê cười, cười nhạo anh mất. Nếu như Tả Á dùng vẻ mặt nhu tình này cho anh uống thuốc độc, nói không chừng anh cũng sẽ không chút do dự mà uống hết, anh đã bệnh đến không có thuốc nào cứu được rồi.
Sau khi Kiều Trạch ăn xong cơm sáng vẫn đến công ty, tình hình hai người hiện giờ thời gian ở chung không quý trọng ở chỗ nhiều, mà là ở chỗ tinh, mỗi một lần ở cạnh nhau đều phải có ý nghĩa nào đó, dần dần mối quan hệ giữa hai người sau mỗi một lần như vậy nhất định sẽ có sự thay đổi, dù chỉ là một chút cũng được.
Kiều Trạch đến công ty, mới vừa vào văn phòng ngồi xuống, Tình Văn liền gõ cửa đi vào, trong tay cầm một vài văn kiện đặt ở trước mặt anh: “Đây là giấy tờ cần chữ ký của giám đốc.” Nói xong lại có chút trêu đùa mà nói: “Thế nào? Ngày thứ hai sau tân hôn đã đi làm ngay rồi sao? Không cần ở nhà chăm sóc chị dâu à?”
Kiều Trạch liếc mắt nhìn Tình Văn không nói gì. Tình Văn cũng chỉ là gượng cười, mà nhìn anh dường như cũng có chút không được vui vẻ. Tình Văn khom lưng, hai tay chống cằm ghé lên bàn, “Anh nói xem sao anh lại kỳ quái như thế? Biết rõ núi có hổ mà vẫn cứ đi, nếu như anh lựa chọn em thì đã không cần phiền não như vậy rồi. Xem mặt anh khó chịu như vậy, không phải ngày hôm qua bị nhốt ở ngoài cửa đấy chứ?”
“Lá gan càng lúc càng lớn nhỉ?” Kiều Trạch híp mắt, giọng điệu mang theo uy hiếp nhưng cũng là có chút cưng chiều.
Tình Văn cười cười đem một phong thư đặt ở trước mặt Kiều Trạch: “Đây là đơn thôi việc của em, về sau, em không còn là cấp dưới của anh nữa, đã không cần nhìn sắc mặt của anh thì đương nhiên lá gan của em cũng lớn hơn nhiều.”
Bàn tay đang cầm bút ký tên của Kiều Trạch chợt ngừng lại, anh ngẩng đầu nhìn Tình Văn: “Nhất định phải như vậy sao?”
Tình Văn buông tay, nhíu mày cười giỡn nói: “Em đều vì anh mà làm trâu làm ngựa ngần ấy năm, cũng mệt mỏi rồi, sau khi thôi việc em muốn ra nước ngoài ít lâu, thả lỏng một chút, nói không chừng, còn có thể bất ngờ gặp được một đoạn tình yêu lãng mạn.”
Kiều Trạch có chút trầm tư: “Em có thể nghỉ phép, không nhất định phải thôi việc!”
“Anh à, em đã quyết định rồi, không phải nhất thời xúc động, xử trí theo