Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1344005
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/4005 lượt.
trong miệng. Do vậy biểu tượng chim bồ câu ngậm cành ô liu được xem là biểu tượng hòa bình.
Ở đây ý nói Tả Á đang cố gắng để sống hòa bình với Kiều Trạch.
Bị Người Hãm Hại
Kiều Trạch khẽ híp mắt nhìn cô, bóng dáng cao lớn cũng đi về phía cô, anh đã nghe thấy gì sao, nghe được cuộc nói chuyện của cô? Tả Á nhìn thấy được trong con ngươi thâm trầm, sắc bén của Kiều Trạch mang theo vẻ nghi hoặc, cô nhịn không được mà lùi về sau hai bước.
Cô phải làm gì bây giờ? Có nên đem tất cả mọi chuyện nói cho Kiều Trạch biết không, hay là nên tiếp tục giấu đi đây? Nhưng tình hình trước mắt xem ra là không thể lừa gạt nổi anh nữa rồi. Cô chưa từng nghĩ đến sau này, nghĩ đến việc nếu tìm được con cô có tiếp tục sống với Kiều Trạch nữa không, chưa từng nghĩ đến những chuyện sau này, cô chỉ nghĩ đến chuyện trước mắt là làm sao cứu được con mình, cũng chưa nghĩ đến chuyện nói cho Kiều Trạch biết bọn họ đã có một đứa con.
Kiều Trạch cứ đứng ở trước mặt cô như vậy, hơi thở nam tính bao phủ lấy cô, dường như đang chờ đợi cô nói trước. Tả Á nghĩ, nếu đã vậy thì nói cho Kiều Trạch biết đi, nói cho anh biết tất cả mọi chuyện, hơn nữa cô còn cần nhờ anh giúp cứu con của mình ra, cần anh đi chuộc bé trở về. Ngay lúc Tả Á đang do dự không quyết, điện thoại ở trong tay cô lại đột ngột đổ chuông.
Khuôn mặt Tả Á vốn tái nhợt lại càng thêm không có huyết sắc, lo lắng nhìn Kiều Trạch, hồn giống như cũng bị tiếng chuông này dọa chạy mất, cô cúi đầu, con ngươi mang vẻ hoảng sợ nhìn vào dãy số trên điện thoại di động, lại là một dãy số lạ, là của bọn bắt cóc đó ư?
Tả Á gật đầu, đem toàn bộ hi vọng đặt ở trên người Kiều Trạch, cô đã không còn biết nên làm thế nào mới là tốt nhất, giờ khắc này, cô chỉ còn biết lệ thuộc vào Kiều Trạch, tin tưởng Kiều Trạch, cô đã không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể hi vọng đứa nhỏ có thể bình an trở về bên cô.
Kiều Trạch dùng tốc độ nhanh nhất mặc quần áo, cầm lấy điện thoại của Tả Á, rồi vội vã chạy ra cửa, thời gian chỉ có 20 phút, anh phải giành giật từng giây, nhưng mà, chỉ trong 20 phút anh không cách nào gom góp được nhiều tiền như vậy.
Có điều, nếu mục đích của bọn bắt cóc chỉ là tiền, tại sao chúng lại chỉ cho anh một chút thời gian như vậy? Chỉ với 20 phút căn bản không cách nào thực hiện được mục đích đòi tiền mà bọn chúng muốn. Chuyện này dường như có cái gì đó không đúng, nhưng Kiều Trạch cũng không kịp ngẫm nghĩ nhiều nữa, chỉ có thể đi một bước nhìn một bước. Anh nghĩ đến đứa con của Tả Á, đứa con, con của Tả Á ngàn vạn lần không thể xảy ra chuyện gì được.
Kiều Trạch cứ như vậy vội vàng rời đi, cố nghĩ ra cách để chuộc đứa nhỏ về. Mà Tả Á ở nhà cũng đứng ngồi không yên, lòng tràn đầy lo lắng và chờ đợi, chờ đợi Kiều Trạch mang con cô trở về, hi vọng con cô có thể trở về bình yên vô sự.
Nhưng ngay khi Tả Á đang lo lắng, điện thoại cố định trong nhà lại đột nhiên vang lên, Tả Á theo phản xạ xông tới nghe điện thoại, một giây kia điện thoại lên, cô mới ý thức được, điện thoại di động của cô đang ở trong tay Kiều Trạch, còn đây là điện thoại nhà, có lẽ không phải là do bọn cướp gọi tới, nhưng bởi vì lòng cô đang rất sốt ruột, nên cô hấp tấp nghe máy: “A lô, ai vậy?”
“Cô dám để cho chồng cô đi báo cảnh sát!” Người đàn ông bên kia gầm nhẹ một tiếng.
Lòng của Tả Á đột nhiên trầm xuống, vội vàng giải thích: “Không có, không có báo cảnh sát mà, anh đừng làm tổn thương con tôi, tôi đều làm theo những gì anh nói mà, cầu xin anh đừng tổn thương con tôi, đừng…..”
“Nghe đây!” Người ở đầu điện thoại bên kia quát một tiếng, ngắt lời nói Tả Á, tiếp tục nói: “Cô lập tức mang hai mươi vạn, đi đến thành phố X! Lần này còn dám giở trò, tôi sẽ giết chết đứa nhỏ để cho cô vĩnh viễn không thấy được con trai của mình nữa.”
Tả Á vội vàng hô lên: “Không…không được, tôi không có báo cảnh sát mà, anh đừng làm tổn thương con tôi. Con tôi đang ở đâu?”
Người đàn ông bên kia nói: “Cô lập tức đi đến thành phố X, đến đó tôi sẽ nói cho cô biết làm như thế nào!”
Tả Á sợ người đàn ông cúp điện thoại, vội vàng hô lên: “Đợi đã…! Tôi…tôi phải liên lạc với anh như thế nào?”
“Cô cứ đến đó, tới Cao ốc Hồng Nghiệp của thành phố X!” Nói xong người nọ quả quyết cúp điện thoại.
Trong đầu Tả Á văng vọng giọng nói cổ quái của người đàn ông kia, hai mươi vạn, hai mươi vạn, lập tức đi thành phố X, tới Cao ốc Hồng Nghiệp. Tiền! Tiền! Cô lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Tả Á hoang mang lo sợ, suy nghĩ bắt đầu ngưng trệ, cô buộc mình phải tỉnh táo, cô phải tìm được tiền, sau đó đi máy bay đến thành phố X, tới Cao ốc Hồng Nghiệp.
Đúng, đúng rồi, cô chợt nhớ ra chi phiếu Kiều Trạch đã đưa cho cô sau khi hai người kết hôn. Cô vội vàng chạy vào phòng ngủ tìm kiếm tấm thẻ kia, một hồi luống cuống tay chân tìm kiếm, rốt cuộc cũng tìm được tấm chi phiếu, cô cầm phiếu cùng ví tiền, chạy thục mạng ra ngoài, bắt taxi đi ra sân bay.
Cô đi tới sân bay mua một vé máy bay đi đến thành phố X gần nhất. Ngồi trên máy bay, cô mới chợ