Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1344007
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4007 lượt.
Kiều Trạch ra sao khi hai người cùng nằm trên một chiếc giường nữa.
Cả đêm bình an vô sự, sáng ngày hôm sau tỉnh lại lại phát hiện có chuyện, cô đã hoàn toàn bị Kiều Trạch ôm vào trong ngực, đầu gối lên cánh tay của anh, mặt chôn ở trong lồng ngực của anh. Thói quen này hóa ra cô chưa hề từ bỏ.
Trước mắt Tả Á là mảng lớn vùng da cổ màu đồng của Kiều Trạch, mùi bạc hà thơm mát bay vào trong mũi cô, cô khẽ động thân thể, muốn rời giường, nhưng eo lại bị cánh tay Kiều Trạch ôm chặt, chiếm lấy, Tả Á ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt có chút ngái ngủ của Kiều Trạch, anh đã tỉnh!
Tả Á vội vàng chui ra từ trong lồng ngực anh, nhưng không ngờ cơ thể cường tráng của Kiều Trạch vừa lật đã đè cô ở dưới thân, tròng mắt đen sáng quắc nhìn cô, cô rõ ràng cảm thấy, một bộ phận nào đó trên thân thể của anh đã cứng thẳng. Từng trải qua cuộc sống hôn nhân, Tả Á hiểu quá rõ Kiều Trạch, buổi sáng, bộ phận nào đấy của anh đều sẽ thế này.
“Em đi nấu cơm, anh muốn ăn cái gì?” Tả Á hấp tấp vừa nói xong nụ hôn của Kiều Trạch đã rơi xuống, hôn lên môi của cô, anh muốn ăn, ăn ở trên giường cũng được rồi, đã một năm anh chưa làm chuyện này, thân thể mềm mại trong ngực chính là vợ của anh, vô số đêm anh không ngủ được, thân thể muốn phụ nữ đến phát đau, mà giờ phút này, cô lại đang ở trong ngực anh.
Dục vọng chẳng khác nào thuỷ triều đột ngột dâng cao, không ngăn được, cũng không muốn ép bản thân mình phải ẩn nhẫn, anh hôn cô cuồng dã mà nóng bỏng, cũng cảm nhận phản ứng của cô, cô không đáp lại, nhưng cũng không cự tuyệt, giống như một đầm nước, chờ đợi anh đi kích thích tầng tầng gợn sóng.
Hô hấp của anh càng lúc càng trở nên nặng nề, ga giường dưới thân nhăn nhúm lại. Áo ngủ của Tả Á bị kéo lên, tay anh xoa nhẹ chỗ đẫy đà của cô, thở hổn hển nặng nề thì thầm bên tai cô: “Anh muốn tiến vào, có được không?”
Đây là lần đầu tiên anh hỏi cô như vậy, lần đầu tiên anh hỏi ý kiến của cô, Tả Á không nói gì, chỉ là yên lặng vươn tay, có chút chần chờ và mất tự nhiên ôm chặt lấy cổ anh.
Đây là lời ngầm đồng ý hay là một lời mời gọi?
Lựa chọn tái hôn, cô nên chuẩn bị để làm tốt những việc này, thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, đồng ý với điều kiện của Kiều Trạch, làm tốt bổn phận của một người vợ, không hận anh nữa, không hận nữa….. Trong lòng cô không ngừng thôi miên bản thân mình, để cho mình thu hồi gai trên người lại.
Kiều Trạch nắm thật chặt hông của Tả Á, hạ thân xuống, lửa nóng chậm rãi xâm nhập vào cấm địa, không nhịn được mà thở dốc một hơi. Anh không hề làm đau cô, còn mang theo chút dịu dàng, từng bước từng bước đốt cháy thân thể cô đến nóng bỏng…..
Anh bắt đầu thu lại sự chiếm đoạt, cường thế cùng ngang ngược, không để ý đến cảm nhận của cô. Còn cô cũng đã bắt đầu thu lại gai trên người, mặc kệ là vì nguyên nhân gì, nếu như có thể luôn hòa thuận như thế này, Kiều Trạch nghĩ, anh nhất định sẽ thấy được ánh trăng sáng phía sau màn mây mù.
Triền triền miên miên, thân thể hòa hợp, dây dưa, dục vọng suốt một năm nay của Kiều Trạch, ở trong một ngày này toàn bộ bộc phát ra, chiếm lấy cô thế nào cũng không đủ, anh chỉ sợ giờ khắc tốt đẹp này đảo mắt sẽ trở thành mây khói, chỉ là một giấc mộng, nếu như là một giấc mộng thì xin hãy mộng lâu một chút, đừng dừng lại.
Hai người vô cùng mệt mỏi, lại nặng nề ngủ tiếp, Tả Á tỉnh lại trước, cô bị cơn ác mộng làm cho tỉnh giấc, trong giấc mơ cô thấy hình anh con mình đầm đìa máu tươi, dọa cô ra đầy mồ hôi lạnh, quay đầu thấy Kiều Trạch bên cạnh vẫn còn ngủ say, cô nhẹ nhàng rời khỏi ngực của anh, trong đầu thoáng lên hình ảnh kích tình hỗn loạn của hai người.
Tả Á xuống giường ra khỏi phòng ngủ, vào trong phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, rửa đi một thân mồ hôi cùng tư vị hoan ái. Cô vừa lau tóc vừa bước ra ngoài thì điện thoại đặt ở phòng khách đột nhiên vang lên.
Tả Á sợ đến mức cả người run lên, khăn lông trong tay cũng rơi trên mặt đất, bước một bước dài xông tới, nắm thật chặt điện thoại di động, bắt máy, bên trong vang lên một giọng nói cổ quái xa lạ: “Bốn giờ chiều nay, cô phải đưa chồng cô tới quảng trường Xx, phía dưới ‘tháp X’…..”
Tả Á không nhịn được nhỏ giọng hô: “Rốt cuộc anh muốn thế nào? Tại sao lại bắt anh ấy đến đó? Anh đã nói nếu tôi làm theo lời anh nói, anh sẽ tha cho con tôi cơ mà. Tôi đi…..tôi đi là được rồi, anh nghe thấy không, tôi muốn nghe thấy tiếng của con tôi, tôi muốn nghe thấy tiếng của nó.”
“Không phải tối hôm qua cô đã được nghe rồi sao, tiếng nó khóc rất lớn nha. Tôi cảnh cáo cô… mỗi tiếng nói mỗi cử động của cô đều ở trong lòng bàn tay tôi, nếu cô dám nói lung tung ….. Làm theo lời tôi, bằng không….. đừng trách tôi lòng dạ độc ác!” Người bên kia nói xong liền lập tức cúp điện thoại.
Tả Á hoảng sợ quay đầu, đã thấy Kiều Trạch đứng ở cửa phòng ngủ từ lúc nào, tròng mắt đen nhìn cô chằm chằm!
(*) cành ô liu: theo kinh thánh, sau nạn hồng thủy, ông Nô-Ê đã đưa các loài vật lên tàu, khi mưa gió chấm dứt, ông liền thả một con chim bồ câu bay đi để tìm kiếm đất liền. Sau đó, con chim bồ câu bay trở về tàu với một cành ô liu ngậm