watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1344012

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4012 lượt.

cảm tính đâu.”
Kiều Trạch im lặng một lát rồi nói: “Nếu như vậy có thể khiến em vui vẻ, anh chấp nhận đơn thôi việc của em.”
“Vậy em đi ra ngoài trước.” Tình Văn khổ sở cười cười xoay người hướng cửa, đi được vài bước, rồi chợt dừng lại, quay đầu nhìn Kiều Trạch, rất nghiêm túc nói: “Anh, nếu như…..nếu như anh đã cố gắng mà vẫn thất bại, thì xin anh đừng quên, em vẫn mãi chờ anh, cho dù là thay thế, em cũng muốn là người đầu tiên, cho nên, đừng dễ dàng trao cơ hội này cho những người phụ nữ khác, biết không?”
Lòng Kiều Trạch cộm lên chút khó chịu, anh rất muốn nói, Văn Văn, thử đi yêu người khác đi, không nên khóa chặt lòng mình, nhưng mà, anh không nói ra khỏi miệng được, bởi vì chính anh đã từng thử đi yêu người khác, nhưng lại làm tổn thương Tình Văn, cho cô hi vọng, rồi lại khiến cô thất vọng.
Chấp nhất của Tình Văn đối với anh không thua kém chấp nhất của anh đối với Tả Á, anh còn không cách nào làm được, làm sao lại dám đi khuyên Tình Văn đi yêu người khác được đây, có lẽ tất cả cứ thuận theo tự nhiên mới là tốt nhất, lúc nào tình cảm nên đến thì tự nhiên sẽ đến. Anh hi vọng, có một ngày, Tình Văn có thể tìm được một phần tình yêu thuộc về cô, còn giờ phút này anh chỉ có thể nói: “Tình Văn, không nên vì anh mà đóng cửa trái tim mình!”
Trong mắt Tình Văn ngấn lệ, nhưng vẫn dùng nụ cười che giấu đi nỗi đau xót trong lòng cô. Tình Văn rời đi, văn phòng chỉ còn một mình Kiều Trạch, giữa anh và Tình Văn, anh đã có lỗi quá nhiều, thế nhưng, anh chỉ có thể lựa chọn con đường này.
Ba người, ba trái tim ngoan cố, con đường Tả Á chấp nhận Chung Dương đi đến một màu tối đen. Mà anh và Tình Văn cũng vậy, cũng toàn một màu đen, cho dù là đầu rơi máu chảy vẫn cố đi tiếp, tình yêu, rốt cuộc là cái gì, có thể khiến cho người ta mù quáng, làm cho người ta mất đi lý trí.
Trời, thật sự đổ mưa, cây dù Tả Á chuẩn bị cho anh đã có tác dụng, nhìn người khác chật vật trong màn mưa, trong lòng Kiều Trạch lại có chút hơi đắc ý. Kiều Trạch cầm cây dù Tả Á chuẩn bị cho anh đi đến một tiệm bán hoa gần đấy, sau khi mua một bó hoa tươi mới trở lại trong xe, ngày trước anh vẫn luôn cảm thấy tặng hoa cho phụ nữ là một việc rất tầm thường, nhưng từ khi gặp gỡ Tả Á, anh đã làm quá nhiều chuyện mà chính mình vẫn luôn khinh thường, nhìn bó hoa đặt ở trên chỗ ngồi, anh không nhịn được khẽ lắc đầu một cái.
Khi về đến nhà, đã hơi muộn một chút, trong phòng rất yên tĩnh, ánh đèn cũng rất nhu hòa, chỉ bật một ngọn đèn nhỏ. Kiều Trạch vào nhà nhìn thấy đầu tiên chính là Tả Á giống như con mèo nhỏ cuộn tròn ngủ trên ghế sofa.
Anh đi khẽ tới, đặt hoa ở trên bàn trà, không nhịn được mà chăm chú ngắm nhìn gương mặt của cô, một năm này, khuôn mặt vốn trẻ con thanh thuần của cô đã tăng thêm phần quyến rũ, mặc dù có chút tiều tụy, nhưng cả người lại toát lên một vẻ gì đó không nói lên lời.
Lúc cô ngủ, không thấy được tâm sự nặng nề trong đáy mắt của cô, không thấy được nét u buồn của cô. Khi Kiều Trạch đang định ôm cô trở về phòng ngủ nghỉ ngơi, cô lại chợt tỉnh dậy, trong khoảnh khắc mở mắt ra kia dáng vẻ cô mơ màng rất đáng yêu. Cô đưa tay dụi mắt, ngồi dậy, mơ màng nhìn anh, lầm bầm một tiếng: “Anh đã về rồi!”
Kiều Trạch nhìn Tả Á, không tự chủ được nói: “Anh đã về!” Câu trả lời thật tự nhiên, bốn chữ này, giống như đã phải kìm nén rất lâu, ở ngay bên môi Kiều Trạch, vẫn luôn chờ đợi cơ hội được nói ra, hôm nay, rốt cuộc cũng đã đợi được.
“Em làm cơm tối rồi, anh tắm đi, em đi xới cơm.” Tả Á nói xong từ trên sofa đứng dậy, xỏ dép rồi đi vào trong bếp, Kiều Trạch nhìn theo bóng lưng Tả Á, rất lâu sau cũng chưa hoàn hồn, anh thật sự hi vọng cảm giác này có thể kéo dài mãi mãi, cho dù chỉ là một vở kịch.
Ăn cơm tối xong, Kiều Trạch nhận thu dọn bát đũa, mặc dù anh là người đàn ông lãnh khốc, cường thế, nhưng chưa bao giờ tỏ tính đại nam tử ra cả, từng sống trong hôn nhân nên anh cũng biết nấu cơm, biết rửa chén, thỉnh thoảng cũng sẽ giặt quần lót nhỏ của Tả Á. Chỉ là Tả Á không biết mà thôi.
Bởi vì phải xử lý một vài tài liệu của công ty nên sau khi dọn dẹp xong Kiều Trạch liền đi tới phòng đọc sách, còn Tả Á tắm rửa thì trở lại phòng ngủ, thần kinh của cô mấy ngày nay đã kéo quá căng, tâm tư cũng rất nặng nề, cô hiện giờ, trái tim kỳ thật đã sắp kiệt sức rồi. Mỗi một ngày trôi qua, cô đều sống trong nỗi lo lắng, sợ hãi mà vượt qua một ngày.
Đêm càng lúc càng sâu, trong phòng chỉ mở một ngọn đèn nhỏ, Tả Á suy nghĩ miên man, bởi vì quá mức mệt mỏi mà mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, trong cơn mê ngủ, cô cảm thấy bên kia giường nhẹ lún sâu xuống.
Giờ khắc này Tả Á biết, Kiều Trạch đang nằm ở bên cạnh cô, nằm ở trên giường của hai người. Mùi vị của anh, hơi thở của anh, đều theo đó bao phủ lấy cô, cuộc sống hôn nhân trước kia, cô đã quá mức quen thuộc với mùi vị của anh, động tác của anh rồi, thậm chí không cần nhìn, cũng có thể cảm giác được là anh. Cô đã tỉnh, nhưng lại cố ép bản thân mau đi vào giấc ngủ, thân thể căng cứng từ từ thả lỏng, Tả Á rốt cuộc cũng ngủ thiếp đi, không cần phải lo lắng đối mặt với