watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3995 lượt.

bắt được liên lạc với người nhà.
Cô cứ như vậy mà đánh mất con, đứa con mà cô dùng mười tháng hoài thai sinh ra, con của cô mới chỉ ra đời được bốn tháng, đứa con mà cô xem như toàn bộ sinh mạng mình cứ như vậy mà đột nhiên biến mất khỏi thế giới của cô.
Tả Á cảm thấy cuộc đời của cô đã đến tận cùng rồi, đen tối đến mức cái gì cũng không nhìn thấy được. Nếu như ngay từ đầu khi trở về cô báo cảnh sát, nếu như ngay từ đầu cô nói cho Kiều Trạch biết, mọi chuyện có xảy ra như thế này không?
Nhưng mà, cô cũng rất sợ nếu báo cảnh sát con cô sẽ bị giết, cô nghĩ chỉ cần cô nghe theo lời bọn cướp là có thể chuộc con về, nhưng mà, mọi chuyện vốn không dễ dàng như vậy, mọi chuyện xảy ra đến nước này khiến cô thực sự không thể chịu đựng nổi nữa rồi.
Nước mắt cô đã cạn, lòng của cô cũng đã héo khô rồi, cô…..thậm chí còn không đặt cho con cô một cái tên, chỉ thích gọi con là Tiểu Bảo, là bé cưng của cô, là tâm can bảo bối của cô. Nhưng mà, bé cưng của cô đã đi nơi nào, con của cô đang ở nơi nào.
Cô cảm thấy mình sắp điên rồi, sắp phát điên lên rồi. Nếu cứ tiếp tục như vậy, cô sợ mình không còn cơ hội nhìn thấy con mình nữa, cứ tiếp tục như vậy cô thật sự sẽ phát điên lên mất. Tả Á khổ sở khóc lóc, ngã quỵ xuống mặt đất, hai tay ôm chặt lấy thân thể của mình. Lần đầu tiên cô cảm thấy được cái thế giới này thì ra lại có nhiều chuyện bất đắc dĩ như vậy, mọi chuyện diễn ra đều không theo ý mình, mất đi, trong đời người đã mất đi quá nhiều, khiến con người ta không cách nào chịu đứng nổi…..
Trong lúc Tả Á đang vô cùng khổ sở, một người đàn ông đứng ở ngoài cửa phòng bệnh của cô, trên đầu đội mũ lưỡi trai, vành nón áp xuống thật thấp, nghe hết tiếng kêu khóc thảm thương của cô, nhưng anh ta dường như không có chút cảm thông nào, thậm chí có chút sảng khoái, nhìn cánh cửa phòng bệnh của cô, lấy điện thoại di động ra, bấm, nhỏ giọng nói: “Tất cả đều hoàn hảo, chuyển một nửa số tiền đến đây!”
Bên kia đầu điện thoại có người nói: “Tốt lắm! Tiền sẽ rất nhanh được chuyển đến, anh biết làm thế nào rồi chứ?”
“Yên tâm!”
Người đàn ông nói xong liền cúp điện thoại, đi về hướng toilet, rút sim điện thoại ra, vứt vào trong bồn cầu, xả nước, rồi sau đó xoay người rời khỏi.
Sau khi người đàn ông bên kia đầu điện thoại nghe thấy người đàn ông đội mũ lưỡi trai bên này hồi báo, môi anh ta khẽ cong lên thành một nụ cười âm trầm quỷ dị, tất cả mọi chuyện đều ở trong lòng bàn tay của anh ta, anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, thì thào nói: “Kiều Trạch, tôi muốn khiến anh phải đau khổ cả đời!”






Kiều Trạch Nổi Giận
Kiều Trạch vội vàng chạy tới nơi đã hẹn để chuộc con cho Tả Á, thật ra thì anh chưa gom góp đủ số tiền nhiều như vậy, nhưng bởi vì thời gian quá cấp bách, từ nhà chạy xe đến địa điểm bọn bắt cóc hẹn cũng mất hơn 10′ đồng hồ rồi, anh mơ hồ cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ.
Bọn bắt có này đòi hỏi như vậy rõ rang không phải là muốn tiền của anh, anh mở phần thu hình của điện thoại di động ra, đặt ở một vị trí vừa vặn hướng về phía trước, bọn bắt cóc rõ rang là đang lừa anh, anh đã lượn vòng quanh địa điểm bọn cướp đã hẹn, cuối cùng dừng ở nơi mà địa thế có chút phức tạp.
Kiều Trạch xuống xe, thấy một người đàn ông vóc dáng thấp bé đang cầm một cái giỏ dung để đặt để nhỏ trên tay, phía trên có che một miếng vải bông, chắc hẳn là đang chờ anh. Anh nhìn không nhìn được đứa nhỏ đang nằm trong giỏ, tên cướp nhìn anh, duy trì với anh một khoảng cách nhất định: “Hàng tôi mang đến rồi, tiền đâu?”
“Hàng gì?” Anh cảnh giác, đứng ở trước xe, hướng điện thoại để có để ghi hình được mặt hai người, lạnh lùng nói: “Tôi tới chuộc về đứa bé, tiền anh cần, tôi đã mang đến rồi, bây giờ anh phải để tôi nhìn xem đứa bé có an toàn hay không đã, nếu như anh làm đứa bé bị thương, thì chờ anh chính là tường cao của nhà giam đấy!”
Quả nhiên trong giỏ kia không có đứa nhỏ nào cả, nhưng thật sự ngoài dự liệu của anh, bên trong đó lại toàn là ma túy, anh và tên bắt cóc kia đều bị bắt, hắn nói hắn không hề biết đứa nhỏ nào cả, chỉ là có người nói muốn mua hàng của anh ta, cho nên hẹn tới địa điểm này gặp mặt, nói Kiều Trạch chính là người mua ma túy.
Kiều Trạch giải thích anh chỉ là tới để chuộc đứa bé bị người kia bắt cóc thôi, không hề biết chuyện mua bán ma túy gì cả. Nhưng lúc ấy ma túy lại đang ở trong tay Kiều Trạch, điện thoại di động để liên lạc với tay buôn ma túy cũng đang ở trong tay anh, còn tiền mau hàng cũng lại đang nằm trong tay người kia, chẳng khác gì là bị bắt ngay tại hiện trường, anh có miệng cũng không thể nói rõ được.
Nếu như không phải anh đã đề cao cảnh giác ngay từ đầu, cảm thấy chuyện này có chút gì đó không đúng, dùng điện thoại di động để quay lại mọi chuyện xảy ra, sợ rằng lúc này anh đang phải ngồi ăn cơm tù rồi.
Kẻ bắt có lại biến thành người buôn ma túy, giải thích như thế nào đây? Kiều Trạch mơ hồ cảm thấy có người muốn hãm hại anh, nhưng mà, là ai? Anh không đoán ra được, anh chỉ lo lắng cho an toàn của Tả Á và đứa