Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1344003
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4003 lượt.
t nhớ ra mình đã quên gọi điện thoại cho Kiều Trạch rồi, cô phải nói cho anh biết hành tung của cô, nói cho anh biết cô đã đi đến thành phố X, đã có tin tức của con, nơi anh đi tới sẽ không thể gặp được. Tả Á không nhịn được mà lo lắng không biết bên anh như thế nào, không thấy cô đâu nhất định Kiều Trạch sẽ vô cùng lo lắng, cô định bụng tới lúc máy bay hạ cánh, nhất định phải gọi điện thoại cho Kiều Trạch.
Khi Tả Á đến thành phố X đã là buổi tối, việc đầu tiên là cô đi tìm nơi để gọi điện thoại cho Kiều Trạch, nhưng mãi không thấy anh bắt. Tả Á chỉ đành phải tạm thời từ bỏ ý định gọi điện thoại báo cho Kiều Trạch. Trong lòng nóng như lửa đốt, Tả Á cuối cùng lựa chọn báo cảnh sát lần nữa, rồi sau đó vội vàng chạy tới địa chỉ bọn cướp nói.
Tả Á đi tới nơi, nhìn kiến trúc trước mắt, tòa cao ốc chỉ mới xây được một nửa, vẫn còn hoang phế, ánh sáng chung quanh rất tối, nhưng mà vẫn có thể nhìn ra được, rõ ràng là tòa nhà mới nhưng lại không khác toà nhà cũ là mấy. Tả Á dò dẫm từng bước trong bóng đêm, cô đi khắp các tầng lầu tìm kiếm bóng dáng con mình, cẩn thận lắng nghe từng tiếng động vọng tới.
Nhưng mà, không có, khắp nơi đều vô cùng yên tĩnh, không có tiếng khóc của trẻ nhỏ, ngay cả tiếng hít thở cũng không nghe thấy, cũng không nhìn thấy được bóng người nhỏ bé của đứa bé, hoảng hốt, sợ hãi, cùng đau đớn khiến cả người Tả Á như bị tê liệt, không nhịn được mà khóc rống lên. Con, cô đã mất con thật rồi ư? Bọn cướp chỉ đang hành hạ cô ư? Tại sao bọn chúng lại không chịu xuất hiện? Tại sao lại không chịu tới lấy tiền mà trả con lại cho cô? Rốt cuộc mục đích của bọn cướp là gì?
Tả Á bất lực khóc lên, kêu là, tìm kiếm, cảm giác lạnh lẽo từ trong đáy lòng tràn ra cả người cô, nhưng cô vẫn ôm hi vọng, hi vọng kỳ tích sẽ xuất hiện, bóng dáng hoang mang sợ hãi dò dẫm tìm kiếm mọi nơi trong cao ốc hoang vắng, tìm kiếm từng tầng từng tầng một, mồ hôi, nước mắt hòa lẫn vào nhau, khiến cho cô chật vật không chịu nổi. Thế nhưng chung quanh lại chỉ là một màu đen tối, không có gì cả. Con…..Tả Á sức cùng lực kiệt ngã xuống mặt đất, cô quá mệt mỏi rồi, sụp xuống mà khóc rống thất thanh.
Cảnh sát tới, sau khi khẩn trương đề phòng tìm kiếm khắp nơi, không phát hiện điều gì khác thường mới dùng đèn pin cầm tay chiếu lên người Tả Á, thấy là Tả Á cả người ướt đẫm mồ hôi, đang nhếch nhác khóc lóc.
Tả Á nghe được thấy tiếng động liền ngẩng đầu, nhìn thấy mấy cảnh sát vội nghẹn ngào cầu xin: “Van cầu các anh, xin hãy giúp tôi, con của tôi mất tích rồi, không tìm được…..”
Mấy cảnh sát chung quanh lại kiểm tra một hồi nữa nhưng cũng không phát hiện dị thường gì, quay lại nhìn Tả Á, có người đột nhiên hô lên: “Lại là cô à?”
“Một tháng hai lần báo mất con, nhưng rốt cuộc đứa bé lại ở trong nhà.”
“Tinh thần cô chắc hẳn là không bình thường rồi, có lẽ lần này cũng là lừa gạt người thôi. Được rồi được rồi, các anh em trở về đi thôi, đêm khuya mà cũng không được yên ổn.”
Tả Á tái mặt nhìn bọn họ, khổ sở hô lên: “Tôi không có nói láo…..Tinh thần của tôi rất bình thường, con của tôi bị mất tích rồi, bị người khác bắt cóc rồi…..Anh ta nói tôi tới nơi này chuộc con về…..!”
“Cứ về cục trước rồi nói tiếp.”
Tả Á nghe đến phải về trong cục, hoảng sợ nhìn bọn họ, lắc đầu nói: “Không, tôi không muốn đi…..không đi…..” Tả Á nói xong đứng dậy bỏ chạy về hướng có cầu thang trong trí nhớ, mấy cảnh sát thấy Tả Á chạy liền đuổi theo, có một cảnh sát bắt lấy cánh tay Tả Á, có chút giận dữ quát: “Chạy cái gì mà chạy!”
“Buông tôi ra, tôi không muốn đến cục cảnh sát, không muốn đi!” Tả Á cố sức giãy giụa, luốn cuống đẩy người cảnh sát bên cạnh ra, nhưng mà người cảnh sát này nhất quyết không chịu buông cô ra. Tả Á quýnh lên cắn vào tay cảnh sát, cảnh sát bị đau, lới lỏng bàn tay, Tả Á thừa lúc đẩy anh ta, không để cho anh ta ngăn con đường của cô, nhưng ánh sáng quá mờ, cầu thang cũng chưa sửa xong, Tả Á không khống chế được lực đạo, người cảnh sát kiakhông giữ được thăng bằng mà ngã xuống bậc thang.
Tả Á bị nhốt, nhưng không phải ở Cục Công An, mà là ở bệnh viện tâm thần, cô bị giam trong một căn phòng nhỏ bài trí rất đơn giản, chỉ có một chiếc giường. Tả Á khóc lóc, kêu la, bàn tay nhỏ bé không ngừng đánh lên cửa, cô kêu muốn bọn họ thả cô ra ngoài, nhưng không một ai thèm để ý cô cả, bởi vì ở gian phòng bên cạnh cũng có tiếng kêu la ầm ĩ, gào thét đòi ra ngoài, không muốn ở chỗ này.
Nỗi sợ hãi bao phủ lấy cô, đây không phải là lần đầu tiên vào nơi này, mấy tháng trước, cô đã từng bị nhốt một lần rồi. Nguyên nhân là bởi vì ngày đó khi cô vừa về đến nhà sau khi tan ca đã tận mắt chứng kiến một người đàn ông dùng gối đầu làm người chị em ở cùng với cô chết ngạt, người chị em đó quần áo xốc xếch nằm ở nơi đó, không có một chút dấu hiệu của sự sống nào.
Tả Á báo cảnh sát, cuối cùng cô và người đàn ông kia đều bị cảnh sát dẫn tới cục, Tả Á nhận thấy hình như cảnh sát có quen biết với tên đàn ông giết người đó, nhưng cũng không để cho Tả Á kịp suy nghĩ gì thêm, cô đột nhiên bị bắt giam, bị nhốt vào trong một gian ph