Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343958
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3958 lượt.
mặt đầy vẻ hoảng hốt, cô sợ hãi giơ hai tay của mình lên, mở lớn hai mắt nhìn xuống, sạch sẽ, trắng nõn, không hề dính chút máu tươi nào.
Cô lại nằm mơ, lại mơ thấy giấc mơ đáng sợ từ hai tháng trước.
Nhưng, con của cô có lẽ không thể tìm được nữa rồi, Kha Kiệt đã để đứa bé lại ở trạm xe lửa, nơi đó người đông như vậy, phức tạp như vậy, việc tìm kiếm manh mối cần phải có thời gian, nhưng như vậy ít ra vẫn còn có hi vọng, khả năng con của cô còn sống tương đối lớn.
Tả Á mở to mắt, không cho phép mình khép cặp mắt lại nữa, ép mình phải dừng suy nghĩ, không được nhớ những chuyện trước kia nữa. Cô giống như người mất hồn bước xuống giường, đi về phía toilet. Mở vòi nước, rửa tay, cô ngẩng đầu lên nhìn mình trong gương, khuôn mặt tái nhợt không có một tia huyết sắc, đáy mắt đều là u buồn.
Hai tháng, đã hai tháng rồi cô không gặp được anh. Từ khi bị thương nằm trong bệnh viện,a nh không còn muốn thấy cô nữa, sai Từ Bân và Trương Chánh canh chừng ở cửa phòng bệnh, không cho phép cô vào, thậm chí ngay cả phòng bệnh của Tình Văn, cô cũng không thể đến gần. Đã rất nhiều lần cô ngồi đợi ở bên ngoài, nhưng lần nào cũng bị chặn lại không cho vào.
Cô đã không thể chạm tới thế giới của Kiều Trạch nữa rồi.
Hai giờ sáng, nhưng dòng suy nghĩ của Tả Á lại tuôn trào, không thể tiếp tục ngủ được nữa, cô ngồi gắp từng ngôi sao nhỏ bỏ vào bình thủy tinh hình trái tim, cứ như vậy mà chào đón bình minh.
Cả đêm Tả Á không ngủ, những ngày qua cô cũng đều như vậy, bệnh mất ngủ càng nghiêm trọng, tinh thần cũng không được khá lắm, nhưng khi mẹ cô gọi điện thoại tới, nói hôm nay Kiều Trạch xuất viện, tinh thần của cô lại khẽ dâng lên.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô liền gọi xe đi đến bệnh viện, xe dừng lại ở một tiệm bán hoa tươi, Tả Á muốn mua một bó hoa, nhưng cô lại không biết nên mua loại hoa gì, lúc nghe cô bé bán hoa giới thiệu, không biết vì sao cô lại chọn hoa Violet. Bó hoa được gói lại cẩn thận. Tả Á trả tiền rồi đi vào khu nội trú của bệnh viện.
Lúc vừa mới bước vào khu nhà tầng, cô chợt chạm mặt một đoàn người, tầm mắt Tả Á không chút sai lệch rơi đúng vào người đàn ông ở giữa, khuôn mặt lãnh đạm, phong thái lạnh lùng, dáng người cao lớn nhưng lại gầy gò.
Cô nhìn thấy anh, anh cũng nhìn thấy cô, chỉ là ngày xưa anh lạnh lùng nhưng mang theo thâm tình, còn anh của hôm nay chỉ có sự lạnh lung xa cách. Sự xuất hiện của Kiều Trạch khiến trái tim Tả Á đập loạn nhịp, tay của cô nắm chặt bó hoa, có chút hồi hộp. Nhìn bạn bè anh em vây quanh Kiều Trạch đưa anh ra viện, chân Tả Á giống như mọc rể, không có cách nào tiến lên phía trước dù chỉ một bước, chỉ đứng đó kinh ngạc nhìn anh từng bước từng bước đi tới.
“Ai để cho cô ta đến đây.” Tầm mắt Kiều Trạch lướt qua Tả Á rồi nhìn ra xa, tiếng nói lạnh lẽo không mang theo một chút hơi ấm nào, thân thể cao lớn của anh chỉ cần hơi động là sẽ đụng vào Tả Á, hơi thở lạnh lùng của anh chèn ép Tả Á khiến cô một câu cũng nói không ra được.
“Bọn em không hề nói cho chị ấy biết.” Cấp dưới của Kiều Trạch vội vàng thanh minh.
Tả Á đứng gần anh như vậy, nhưng lại có cảm giác lại thật xa xôi, thật xa xôi…….Khuôn mặt của cô nháy mắt trở nên tái nhợt, cô nhỏ giọng nói: “Kiều Trạch…….Em tới đón anh về nhà.”
Đôi mắt đen của Kiều Trạch chợt híp lại, thoáng qua một tia lạnh nhạt, anh đang định nói gì đó, thì đột nhiên điện thoại di động của anh lại vang lên, anh ưu nhã bắt máy.
Tả Á chỉ nghe được Kiều Trạch nói: “Được, tôi lập tức qua đó.”
Nói mấy từ đơn giản ấy xong anh liền cúp điện thoại, rồi sau đó phân phó Từ Bân: “Đưa cô ta trở về!” Kiều Trạch nói xong liền lướt qua Tả Á, đi tới chỗ đậu xe, Trương Chính đi theo anh, làm tài xế lái xe cho Kiều Trạch.
Tả Á nhìn bóng lưng lạnh lùng của Kiều Trạch, nhìn anh ngồi vào xe rồi rời đi, biến mất khỏi tầm mắt của cô, cô chỉ cắn cắn môi không nói gì, bó hoa trong tay như mất đi màu sắc.
“Đi thôi, thất thần cái gì, tôi đưa chị trở về.” Trên mặt Từ Bân rõ ràng là không hề có vẻ gì là tình nguyện, nhưng Kiều Trạch đã lên tiếng, anh không thể không nghe.
“Không cần, tôi có thể tự đi về.”
Tả Á không chịu để Từ Bân đưa về, mà tự đi về nhà, cô cắm bó hoa vào trong bình rồi ngồi thẫn thờ bên bàn một lúc lâu. Cô không biết Kiều Trạch đi đâu, nhưng có vẻ như anh không muốn trở về nhà. Cô biết, là Kiều Trạch không muốn nhìn thấy cô.
Mặc dù không biết hôm nay Kiều Trạch có về nhà không, nhưng Tả Á vẫn làm đồ ăn thật thịnh soạn, chờ anh. Nhưng anh còn chưa về, thì mẹ cô và dượng Kiều lại đột nhiên tới, bọn họ biết hôm nay Kiều Trạch xuất viện, cho nên mới đến xem anh thế nào. Nhưng Kiều Trạch lại không ở nhà, dượng Kiều hỏi cô Kiều Trạch đi đâu, cô không biết trả lời ra sao cả, chỉ úp úp mở mở nói rằng hình như công ty có việc gì đó.
Sắc mặt dượng Kiều dường như có chút không vui, tuy nhiên ông cũng không nói gì nữa, cùng với Điền Văn Lệ ở lại ăn cơm cùng Tả Á rồi mới rời đi. Lúc mẹ cô và dượng Kiều rời đi đã ý vị dặn dò Tả Á, phải quan tâm đến Kiều Trạch nhiều hơn, trong sinh hoạt, ăn uống, đều phải chú ý, Tả Á