Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3929 lượt.
hiều, dì Lâm thu dọn xong tất cả, cũng quét dọn phòng một lần, rồi mới rời khỏi. Một ngày có dì Lâm căn nhà trở nên thật náo nhiệt, nhưng bây giờ dì ấy đi, căn nhà lại càng thêm lạnh lẽo, cả căn nhà rộng như vậy lạichỉ có mình cô.
Trái tim cô cũng trở nên trống rỗng.
Dì Lâm chăm sóc Tả Á rất cẩn thận, nhưng Tả Á vẫn không mập nổi, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò chỉ lớn cỡ bàn tay, cơ thể gầy gò như thể một trận gió cũng đủ để thổi bay cô đi, có điều, sức khỏe từ sau khi đẻ non cũng dần được khôi phục.
Nửa tháng rồi Kiều Trạch không về nhà, cũng không gọi điện thoại cho cô. Cô và Kiều Trạch luôn như vậy, anh có cuộc sống của anh, mà cô cũng có cuộc sống của riêng mình, mặc dù trên danh nghĩa bọn họ là vợ chồng, nhưng, thật ra thì…….không phải.
Có lẽ con của hai người cũng là một chuyện hạnh phúc, dù sao như thế cũng tốt hơn là phải sống trong một gia đình không có hơi ấm, ba và mẹ không hòa thuận, ba có một phụ nữ khác, gia đình như vậy làm sao có thế mang đến hạnh phúc cho đứa trẻ được. Nhưng, cô vẫn muốn giải thích cho Kiều Trạch biết, không phải là cô không cần con của hai người.
Đã nhiều ngày Tả Á luôn chỉ ở nhà, vừa đúng lúc dì Lâm muốn đi ra ngoài mua đồ, nên Tả Á liền cùng đi. Dì Lâm vốn muốn Tả Á ở nhà nghỉ ngơi, nhưng lại nghĩ, cả ngày cô không đi đâu cả, ra ngoài đi dạo cũng tốt, thời tiết cũng ấm áp, ra ngoài một chút cũng không sao cả.
Hai người cùng đi vào siêu thị lớn nhất trong thành phố, cách nhà rất xa, phải ngồi xe buýt 20 phút mới tới nơi. Hôm nay không phải chủ nhật, mặc dù có nhiều người, nhưng cũng không quá đông đúc. Tả Á cùng dì Lâm đi lên tầng mua rau quả và trái cây, cũng mua một chút thịt hầm cách thuỷ để tối ăn.
Tả Á và dì Lâm đang cúi đầu chọn táo, lúc cô đưa tay định lấy một quả vừa to vừa đỏ thì có một bàn tay của một người phụ nữ khác cũng vừa chạm tới. Tả Á ngẩng đầu lên nhìn, liền được khuôn mặt quen thuộc, người kia cũng đang nhìn cô, vẻ mặt kinh ngạc.
Cô không cần ngẩng đầu, không cần dời mắt, nhưng vẫn nhìn thấy rất rõ ràng, cánh tay kia của Tình Văn đang ôm lấy cánh tay của một ngưởi đàn ông. Tả Á nhất thời không biết phải phản ứng ra sao, chỉ thoáng giật mình, cũng rụt tay lại, quả táo kia liền rơi vào tay Tình Văn, nhưng đúng lúc cô rút tay về thì lại có một bàn tay nhăn nheo khác cầm lấy quả táo. Tả Á quay đầu nhìn lại, là dì Lâm, dì ấy đang nhìn Tình Văn với anh mắt căm ghét.
“Cậu chủ!” Giọng điệu của dì Lâm có chút ngỡ ngàng, không dám tin, thậm chí còn mang theo chút tức giận, đau lòng cho Tả Á, thân là phụ nữ, bà và Tả Á đang đứng ở đây, làm sao cậu chủ lại có thể dắt tay người phụ nữ khác đi dạo siêu thị được, cậu chủ có người phụ nữ ở bên ngoài sao, dì Lâm không nhịn được mà quay đầu nhìn sắc mặt Tả Á, vè mặt của cô hình như càng thêm tái nhợt. Bà vốn cho là Tả Á thấy thế sẽ phẫn nộ mắng phụ nữ kia, hoặc là đau lòng chất vấn Kiều Trạch, nhưng những gì dì Lâm nhìn thấy chỉ là sắc mặt Tả Á thoáng cái đã khôi phục lại bình thường, sau đó còn cười một cách rất tự nhiên, còn ngốc nghếch chào hỏi Kiều Trạch cùng phụ nữ kia: “Hai người cũng đi mua sắm sao, thật trùng hợp ha ha…….”
“Tinh thần của cô xem ra cũng không tệ nhỉ!” Kiều Trạch hờ hững nói, đôi mắt sâu như xoáy nước híp lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt gầy gò của Tả Á, trên mặt của anh vẫn không chút tình cảm nào, vẫn tự nhiên không chột dạ, giống như chuyện vợ mình nhìn thấy mình đang ở cùng một người phụ nữ khác thì không có gì lạ, không có gì không ổn cả.
Tình Văn lại có vẻ như không muốn nhìn thấy Tả Á, khẽ kéo tay áo Kiều Trạch, nũng nịu nói: “Anh, em mệt rồi, chúng ta về thôi.”
“Có cần tôi đưa về không?” Trong lúc nói ánh mắt Kiều Trạch còn lóe lên tia cay nghiệt, rõ ràng là lời hỏi thăm nhưng không mang theo một chút hơi ấm nào.
Tả Á nhíu mày, khoác tay dì Lâm, lắc đầu: “Cảm ơn, không cần đâu, tôi còn muốn đi dạo một chút nữa, hai người cứ đi trước đi.”
Kiều Trạch nghe Tả Á nói vậy ánh mắt càng trở nên lạnh lẽo, môi mỏng mím chặt lại, cười lạnh một tiếng, tròng mắt đen quét qua Tả Á một cái, cuối cùng cũng không nói gì nữa, cùng Tình Văn xoay người rời đi.
“Cậu chủ……..” Dì Lâm hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhìn theo bóng dáng Kiều Trạch rời đi, lại nhìn vẻ mặt không có chuyện gì của Tả Á, không sao hiểu được, chẳng lẽ Tả Á không quan tâm chút nào sao, “Cô chủ…… Cô không sao chứ.”
Tả Á hé miệng khẽ cười: “Con không sao, đi thôi, chúng ta đi mua thức ăn, hôm nay ăn lẩu hẳn sẽ ngon lắm đây.”
Tả Á kéo tay dì Lâm đi về phía khu bán rau củ, trên mặt vẫn mang nét cười, nhưng trong đầu lại toàn là hình ảnh Kiều Trạch và Tình Văn dắt tay nhau. Một người đàn ông cầm tay một phụ nữ, giữa đoàn người náo nhiệt, bàn xem sẽ ăn cái gì, mua món gì, rồi sau đó về nhà cùng nhau nấu cơm, cùng nhau ăn cơm, cảm giác đó như thế nào, đó chính là cảm giác vợ chồng, cảm giác của gia đình, đó sẽ là một bức tranh vẽ đẹp đến nhường nào?
Kiều Trạch đối với Tình Văn, có lẽ là càng ngày càng có tình cảm.
Bọn họ cũng ngủ cùng nhau sao?
Bọn họ sống với nhau như vợ chồ