Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343924
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3924 lượt.
ật cho Kiều Trạch, mà Kiều Trạch cũng chưa từng nói ra, anh không phải là người quá chú trọng đến những việc thế này. Mà cô, lại chưa từng quan tâm tới anh, cho nên, Kiều Trạch giống như không có ngày sinh nhật vậy.
Lần này, mẹ và dượng Kiều tổ chức sinh nhật cho Kiều Trạch, là họ có dụng ý, có lẽ là muốn tác hợp cho cô và Kiều Trạch, nhưng, chuyện này không đơn giản như vậy. Tả Á do dự hồi lâu, vội vàng ăn vài miếng cho xong, sau đó đành xin lỗi viện trưởng, xin phép nghỉ sớm.
Ra khỏi Cô Nhi Viện, Tả Á liền đi đến khu thương mại, sinh nhật thì phải tặng quà cho người ta, nhưng, phải tặng cái gì mới được đây? Tả Á đi dạo trong khu thương mại hồi lâu, tính tặng cho anh cái gì tinh xảo một chút, nhưng cô lại không chọn được cái gì cả.
Kiều Trạch thích cái gì, cô đều không biết.
Tả Á chán nản đi vào một cửa hàng đồ sứ, không chút tập trung mà đi dạo vòng quanh, tầm mắt đột nhiên bị một cặp ly sứ hấp dẫn, cô không nhịn được mà đưa tay cầm lên xem xét cái ly cẩn thận.
Tặng cái ly này cho anh có được không?
Cuối cùng thì Tả Á cũng quyết định mua cái ly, sau khi trả tiền xong, nói nhân viên bán hàng gói lại, nhìn đồng hồ, đã hơn bốn giờ chiều rồi, cô cầm cái hộp đựng ly được gói lại kỹ càng rồi đi ra ngoài gọi xe đi đến chỗ mẹ.
Nhưng đến chỗ mẹ, Tả Á ngạc nhiên nhìn thấy một người khách không ngờ đến, còn chưa kịp nói gì, người kia vừa nhìn thấy Tả Á liền lập tức chạy tới ôm Tả Á đến nghẹt thở.
“Mạch Tử, cậu định mưu sát mình đấy à?” Tả Á nói giỡn, cũng đưa tay ra ôm lấy Mạch Tử, “Cậu đi một mình thôi à ? A Long không tới sao? Đến đây lúc nào thế ? Cũng không nói cho tớ biết một tiếng.”
“Đây không phải là muốn cho cậu bất ngờ sao ? Mẹ tớ cũng tới, A Long cũng tới nữa.”
Đang nói thì A Long cũng từ phòng ngủ đi ra, vừa tách cánh tay đang ôm chặt Tả Á của Mạnh Tử ra, vừa nhẹ giọng khiển trách: “Mạch Tử, em có thể đừng ôm người khác trừ anh ra có được không ?”
Tả Á không nhịn được cười giỡn nói: “Mạch Tử, chuyện gì xảy ra thế ? Từ lúc nào A Long đã biến thành gã chổng hay ghen rồi, dấm của phụ nữ mà cũng ăn!”
“Cứ mặc kệ anh ấy đi.” Khuôn mặt Mạch Tử tràn đầy hạnh phúc, cô không thèm để ý tới lời uy hiếp của A Long, kéo Tả Á vào trong, « Được rồi, mọi người đến đông đủ cả rồi, chúng ta cũng mau đi thôi, mọi người đều đang chờ cậu đó.”
Gương mặt Tả Á có chút buồn bực : “Đi đâu? Mẹ tớ và dượng Kiều đâu?” Không phải bọn họ tổ chức sinh nhật cho Kiều Trạch ở nhà sao?
“Khó khăn lắm tớ mới tới đây được một chuyến, sao lại có thể ở nhà chịu buồn bực được, mẹ tớ và cậu mợ đã đi chơi riêng rồi, mặc kệ bọn họ đi, chúng ta chơi phần của chúng ta.” Mạch Tử nói xong liền lôi Tả Á và A Long đi ra ngoài.
A Long lái xe, Tả Á và Mạch Tử ngồi ở phía sau, hai người tám chuyện gì đó, đã lâu không gặp, chuyện để nói không bao giờ hết cả, Tả Á hỏi Mạch Tử đang đi đâu, Mạch Tử chỉ là thừa nước đục thả câu nói, đến nơi cậu sẽ biết. Tả Á mơ hồ suy nghĩ, nếu cô bị Mạnh Tử đem bán thì không biết sẽ bị bán bao nhiêu lần nữa, cô vẫn không khôn ngoan như vậy.
Xe dừng lại ở một khách sạn cao cấp, Mạch Tử kéo tay Tả Á đi thẳng vào trong khách sạn, rồi đi thang máy lên lầu, đi tới một căn phòng của khách sạn KTV, A Long vẫn đi theo sau như một vệ sĩ hộ tống hai người.
Mạch Tử đẩy cửa phòng ra, Tả Á chợt ngẩn ra, trong phòng có rất nhiều người, hơn nữa đều là những người cô quen, Tả Á theo bản năng lùi lại bước, những Mạnh Tử lại túm lấy cô lôi vào trong. Căn phòng vốn đang rất náo nhiệt, chợt tiếng nhạc bị tắt đi, không còn âm thanh nào, tầm mắt của mọi người cũng rơi lên người cô, lúc này cô trở thành một vị khách không được hoan nghênh.
Tầm mắt Tả Á vô ý nhìn về phía Kiều Trạch, anh đang yên lặng ngồi trên chiếc ghế sofa màu đen ở chính giữa, đôi mắt đen của anh trong bóng tối trở nên bén nhọn khác thường, như đang suy nghĩ mà nhìn cô.
“Xin lỗi, đã tới muộn.” Mạch Tử lên tiếng chào hỏi, phá vỡ bầu không khí kì lạ này, rồi kéo Tả Á len vào trong đám đông đến bên cạnh Tình Văn và Kiều Trạch, ngồi xuống, rồi sau đó khoác cánh tay của Kiều Trạch nói : “Cậu nhỏ à, sinh nhật vui vẻ nhé, đưa cháu thân yêu này từ xa đến để chúc mừng cậu đó”
Kiều Trạch chỉ lạnh lùng ừ một tiếng, coi như trả lời.
Mạch Tử đặt quà tặng đã chuẩn bị từ trước lên trên bàn, lại hỏi Tả Á, “Ai, Tiểu Á, quà của cậu đâu, không phải cậu cũng mang quà tới sao?” Mạch Tử chỉ là tùy tiện nói thôi, cũng hi vọng là Tả Á đã có chuẩn bị rồi, cô đưa tay lấy túi xách của Tả Á, Tả Á vội vàng giữ túi xách của mình lại.
, “A, để tớ tự lấy.”
Tả Á mở túi xách ra, lấy hộp quà đã được gói bọc cẩn thận ra, đặt cạnh hộp quà của Mạch Tử. Kiều Trạch lạnh lùng liếc mắt nhìn một cái, nhưng không nói gì cả. Mạch Tử thấy vậy liền nhét hộp quà của Tả Á vào tay Kiều Trạch: “Ai, quà mợ nhỏ mua đó, cậu mau nhận đi.”
Mợ nhỏ?
Khuôn mặt Tả Á chợt đen lại, đây là lần đầu tiên Mạch Tử xưng hô như vậy với cô, khiến cô có chút không được tự nhiên, cô và Mạch Tử là bạn học, cùng tuổi với nhau, vẫn luôn gọi tên nhau, nay đột nhiên cô ấy gọi cô là mợ