Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343927
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3927 lượt.
ng à?
Trái tim Tả Á chợt nhói đau, giống như bị móng vuốt ác ma hung hăng xé rách, máu từ vết thương không ngừng chảy ra. Cô luôn muốn giải thích rõ cho Kiều Trạch, nói cho anh biết, không phải cô không cần con của hai người, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi này, giải thích, cô cảm thấy mình không cần giải thích nữa, đột nhiên cảm thấy chuyện đó đã không còn cần thiết nữa, Kiều Trạch đã tìm được hạnh phúc của anh, lời giải thích của cô còn ý nghĩa gì nữa đây?
Tình Văn và Kiều Trạch ở bên nhau, không phải cô đã biết từ trước rồi ư, cần gì lại phải đi giải thích nữa, thật sự không còn cần thiết nữa rồi, có lẽ, cô và Kiều Trạch cần phải nói chuyện, nói chuyện về cuộc hôn nhân của bọn họ, nên tiếp tục hay kết thúc.
Cuối cùng Tả Á và dì Lâm mua rất nhiều thứ, rất nhiều, rất nhiều. Cô chợt phát hiện hóa ra mình rất có khả năng mua sắm, buổi tối ăn lẩu, cô và dì Lâm cùng ăn, cô ăn rất nhiều, giống như thức ăn là kẻ thù của cô vậy, cô phải tiêu diệt hết kẻ thù, chính là ăn hết chúng, nếu ăn hết được, cô không mập lên cũng khó.
Dì Lâm ngẩng đầu, thấy khuôn mặt Tả Á giàn giụa nước mắt, liền có chút nghẹn họng: “Cô chủ, sao cô lại khóc?”
Tả Á đang ăn uống hăng say, nghe thấy tiếng nói của dì Lâm, liền đưa tay sờ lên mặt mình, bàn tay lạnh lẽo ướt đẫm nước mắt: “Con khóc sao?” Cô vội rút một chiếc khăn giấy lau mặt, “Tại nóng quá mồ hôi chảy ra thôi, sao tự nhiên con lại khóc được chứ, ha ha…….Dì Lâm, mau ăn đi, lẩu để lâu ăn không ngon đâu.”
Dì Lâm nhìn Tả Á, không nói gì nữa, chỉ cúi đầu thở dài.
Tả Á lại cười, cuộc đời của cô, đâu phải chỉ có mình cô thở dài.
Đầu mùa hè, thời tiết ấm áp hơn, nỗi đau cũng vơi bớt, thân thể Tả Á cũng dần dần khôi phục, dì Lâm cũng không tiếp tục mỗi ngày bôn ba tới chăm sóc cô nữa. Thời gian này là mẹ đến chăm sóc cho cô, khi vừa nghe tin cô sảy thai, mặt mẹ liền tối sầm lại.
Điền Văn Lệ vốn nghĩ rằng sự xuất hiện của đứa bé nói không chừng có thể cải thiện mối quan hệ đang căng thẳng giữa Tả Á và Kiều Trạch, không ngờ, cuối cùng đứa bé lại mất đi. Hẳn là bây giờ Tả Á đang vô cùng khổ sở, đứa bé là nỗi đau sâu thẳm trong trái tim cô, không chạm vào thì không sao, nhưng một khi chạm đến, lập tức lại đau đớn vô cùng.
Điền Văn Lệ vì sợ Tả Á đau buồn mà ở cùng với cô mấy ngày nay, mà những ngày này, Kiều Trạch lại không hề về nhà thăm cô lấy một lần, thì ra hôn nhân của hai người đã chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa mà thôi.
Kiều Trạch yêu Tả Á một cách chân thành, Điền Văn Lệ cũng biết, chuyện xảy ra ngày hôm nay, mặc dù bà không thể nào trách cứ được Kiều Trạch cái gì, nhưng nếu cứ tiếp tục như thế này có ý nghĩa gì sao? Hơn nữa, bà cũng mơ hồ biết rằng, hình như Kiều Trạch đang cùng sống chung với Tình Văn.
Tả Á là con gái của bà. Từ nhỏ, bà đã không thể mang đến cho Tả Á sự ấm áp, cho đến khi cô lớn, bà mới dần dần thương yêu cô. Hiện tại Tả Á lại phải trải qua nhiều chuyện như vậy, chịu nhiều khổ sở như vậy, nhưng lại không thể nói ra, vẫn tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân không còn ý nghĩa này.
Tả Á gật đầu, suy nghĩ một chút nói: “Mẹ, con vẫn muốn đến gặp thằng bé, mong muốn này rất mãnh liệt.”
“Mẹ không phản đối, có điều, lúc lày thân thể của con không tốt, hơn nữa, con đi một mình mẹ cũng không yên tâm.” Điền Văn Lệ thử hỏi, “Nếu không thì gọi Kiều Trạch cùng đi với con, con thấy thế nào?”
Nét mặt Tả Á chợt cứng lại, vội vàng trả lời lấy lệ: “Đến lúc đi hãy nói.”
Điền Văn Lệ đi rồi, căn nhà lại vắng vẻ trở lại, mục tiêu sống của Tả Á bắt đầu chuyển sang công việc, đến Cô Nhi Viện chăm sóc những đứa bé, cô cũng tìm một công việc văn phòng. Mỗi ngày đều tận dụng tất cả thời gian, không để cho mình có thời gian rảnh rỗi.
Có điều, mỗi tối, cô đều về nhà đúng giờ, mặc cho các đồng nghiệp có nói thế nào, cô đều kiên trì giữ vững thói quen đó của mình. Có người đồng nghiệp giễu cợt cô là sợ ông xã nổi giận, cô cũng chỉ cười trừ, rồi chào tạm biệt, gọi xe về nhà.
Cuộc sống của cô chỉ có một mình với những căn phòng rộng rãi trống rỗng. Đi làm một mình, tan ca một mình, về nhà một mình, nấu cơm một mình, ăn cơm một mình, ngủ cũng chỉ có một mình, làm tất cả mọi việc đều chỉ có một mình.
Hôm nay là thứ Bảy, là ngày mà Tả Á đến cô nhi viện, nhưng tới giờ ăn trưa cô lại nhận được điện thoại của mẹ, kêu cô buổi tối về nhà sớm để ăn cơm, cô nói buổi chiều cô còn có việc phải làm, sợ rằng không thể về nhà sớm được, cho nên hôm nay không tới nữa, để ngày mai cô qua, nhưng mẹ cô nói lại: “Hôm nay là sinh nhật Kiều Trạch, mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm, con đến đây đi, lâu rồi hai đứa không gặp nhau mà, phải không?”
Tay Tả Á không nhịn được mà khẽ run một cái, muốn nói cái gì đó nhưng mẹ cô lại cúp luôn điện thoại đi. Hai mươi mốt tháng sáu dương lịch là sinh nhật của Kiều Trạch, hình như cô chưa bao giờ biết sinh nhật Kiều Trạch thế nào, cô không khỏi có chút thở dài thất vọng.
Thời gian sống với nhau lâu như vậy nhưng hình như hai người chưa từng tổ chức sinh nh