watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3918 lượt.

nhỏ, mí mắt Tả Á liền co giật.
Sau một hồi yên ắng, đám người trong phòng lại tiếp tuc cuộc vui của mình, phụ nữ thì tiếp tục hát hò, đàn ông thì tiếp tục chơi bài, còn chơi cả trò xúc xắc nữa. Những người này, trừ Từ Bân, Đường Lăng, Trương Chính, là những người Tả Á biết, còn những ngưởi còn lại Tả Á chưa từng gặp qua.
Tiếng nhạc đinh tai nhức óc, mọi người chơi đùa náo nhiệt, đây là thế giới của Kiều Trạch. Tả Á giống như người bị cô lập, không có cách nào hoà nhập vào thế giới này, Kiều Trạch vẫn lạnh lùng như vậy khiến cô không biết phải làm thế nào, chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi ngạt thở này.
Mạch Tử đứng dậy túm lấy Tình Văn, cô và Tình Văn tuy không tính là thân thuộc, những cũng không coi là xa lạ, dù sao khi Kiều Vân còn quản lí công ty cô cũng từng là nhân viên ở đó rồi, “Tình Văn, chúng ta khiêu vũ đi.”
“Phần hông của cô ấy bị, không thể khiêu vũ được.” Âm thanh lạnh lùng của Kiều Trạch ở nơi ầm ĩ này, trong hoàn cảnh này lại rõ ràng khác thường, truyền vào lỗ tai Tả Á, Mạch Tử và Tình Văn. Mạch Tử nhíu nhíu mày, lại túm lấy Tả Á, “Tiểu Á, cậu nhảy với tớ.”
“Nhảy cái gì mà nhảy?” Kiều Trạch và A Long đồng thời mở miệng, Kiều Trạch là lạnh lẽo nặng nề, A Long dâng cao âm điệu, vẻ mặt Mạch Tử vô tội nói: “Em và Tiểu Á muốn nhảy một điệu này.”
Kề người khiêu vũ, Kiều Trạch, A Long, Tả Á và Mạch Tử đồng thời nhớ lại đoạn video ngắn kia, trước đây Tả Á đã từng bị Kiều Trạch dùng đoạnn video này uy hiếp.
“Không cho phép nhảy.” Kiều Trạch không hề thương lượng ra lệnh.
Tả Á biết Mạch Tử là vì tốt cho cô, hoặc là vì tốt cho Kiều Trạch, muốn mượn cơ hội này để cải thiện mối quan hệ giữa cô và Kiều Trạch. Mọi người bên cạnh đều ở đây vì cô mà cố gắng tạo cơ hội, nhưng, người không biết tận dụng cơ hội lại chính là cô.
Kiều Trạch đã quá tuyệt vọng đối với cô, mà cô, cũng đã không còn muốn đề cập tới tình cảm của mình nữa rồi, giờ phút này cô thật sự cảm thấy rất khó chịu, luống cuống đứng dậy, lắc đầu : “Mạch Tử, mọi người cứ chơi tiếp đi, tớ cảm thấy có chút không thoải mái, đi trước nha.”
Nói xong liền đưa tay cầm lấy túi xách đặt trên ghế sofa, bên trong là quà cô mua cho Kiều Trạch, vừa định đi, tay lại bị một lực mạnh mẽ kéo lại, Tả Á cúi đầu chỉ thấy một tay Kiều Trạch đang cầm ly rượu thưởng thức, một tay khác lại nắm chặt cổ tay cô, thân thể cao lớn lười biếng tựa vào ghế sofa, tay dùng sức kéo lại, khiến cô lại một lần nữa cô ngã ngồi xuống ghế sofa.
“Đã đến rồi, sao lại vội đi như vậy.” Đôi mắt đen của anh mang theo tia khó hiểu nhìn cô, môi mỏng khẽ nâng lên, âm thanh lạnh lẽo xuyên qua không gian huyên náo truyền vào tai cô.
Từ lúc nào mà cô đã trở nên nhút nhát như vậy, dè chừng mọi thứ, luốn cuống luống y như đứa ngốc vậy, là bởi vì thái độ của Kiều Trạch, hay là do phải đối mặt với Tình Văn, cô cũng không biết nữa.
Lực nắm trên tay chợt nhẹ đi, Kiều Trạch buông lỏng tay cô ra, cô không bỏ đi nữa, mà cứ ngồi ở đó như vậy. Sắc nặt xán xịt, Tình Văn đã bị Mạch Tử kéo đi đánh bài, nhưng Tình Văn lại nhất định lôi Kiều Trạch đi theo làm quân sư, Kiều Trạch đặt ly rượu xuống, đứng dậy rời đi, trên ghế sofa chỉ còn mỗi mình Tả Á.
Cô không phải là người không chơi đùa cùng mọi người, chẳng qua là do cô có muốn hay không thôi, với không khí hiện tại, cô chơi không nổi, nhìn Kiều Trạch đứng ở sau lưng Tình Văn, nghiêng người dạy cô ta cách đánh bài, ở góc nhìn này của cô, cánh tay Kiều Trạch đang đặt lên bả vai của Tình Văn, một cái ôm thân mật.
Tả Á im lặng ngồi nơi này, có cảm giác như mình như một món đồ chơi bị vứt bỏ.
Cảm giác không khí nơi này thật nhơ bẩn khiến người ta không thể thở nổi, lồng ngực bị đè nén đến sắp nổ tung, Tả Á đứng dậy ra khỏi phòng, xuyên qua ánh sáng mờ mịt của hành lang, đi tới khúc quanh gần cửa sổ, hít thật sâu thật nhiều bầu không khí trong lành bên ngoài, nhưng tại sao lại vẫn cảm thấy khó thở như vậy
Cô đột nhiên rất muốn hút thuốc, nhưng cô không có mang thuốc theo. Cô vẫn còn nhớ lần đầu tiên hút thuốc lá, bị sặc khói ho khan mãi không thôi, còn chảy cả nước mắt nữa, cảm giác đó thật sự không hề dễ chịu chút nào, nhưng không biết vì sao cô lại cảm thấy thích làn khói đó.
Cửa phòng phía sau bật mở, có người đang đi ra, Tả Á nhìn thấy một người đàn ông, một người đàn ông xa lạ, dưới ánh đèn lờ mờ, cô không thấy rõ khuôn mặt của anh ta, cũng không muốn xem hình dạng người đàn ông đó thế nào, chỉ là mở miệng hỏi: “Anh à, có thể cho tôi một điếu thuốc được không?
“Sao?”
Người đàn ông dường như có chút sửng sốt, ngay sau đó không nói một lời liền lấy từ trong túi ra một gói thuốc lá, rút một điếu đưa cho cô, thậm chí còn rất lịch sự châm thuốc cho cô nữa, Tả Á hít một hơi, lại sặc chảy đến nước mắt.
“Cám ơn!” Tả Á nói cám ơn, rồi xoay người sang chỗ khác, lúc vừa định rít một hơi thuốc lá nữa, tay cô đột nhiên bị người khác nắm chặt, điếu thuốc cũng bị giật ra khỏi tay cô, Tả Á quay đầu lại chợt thấy khuôn mặt lạnh giá của Kiều Trạch.
Điếu thuốc bị anh ném xuống đất, dập tắt, cánh tay của anh ôm lấy hông củ