Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3917 lượt.
khám, Tả Á vốn định theo vào, nhưng lại bị Kiều Trạch ra lệnh chờ bên ngoài, lại phát hiện ra trong tay cô vẫn đang cầm những thứ mua cho Kiều Trạch. Mua những món đồ riêng tư thế này, cô cứ có cảm giác như đang làm chuyện gì mờ ám vậy.
Tả Á xách đồ ngồi trong hành lang chờ Kiều Trạch, cô có chút buồn chán, lơ đãng ngẩng đầu lên, chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đi từ đầu hành lang kia tới. Lòng cô thoáng hồi hộp, máu toàn thân như bị đông cứng lại, tim đập mạnh dữ dội, từ trên ghế ngồi đứng phắt dậy, mắt nhìn chằm chằm phía trước, chân cũng không tự chủ được mà đi lại.
Mắt cô tìm kiếm bóng dáng kia, nhìn anh bước ra khỏi bệnh viện, đi đến chỗ đậu xe, lên xe, khởi động, từ từ đi tới trước mắt cô.
Sau giây phút đờ đẫn, Tả Á như phát điên, vội vàng đuổi theo. Cô chạy rất nhanh, từng món đồ trong tay lần lượt rơi xuống đất, nhưng cô vẫn hoàn toàn không hay biết gì. Nhìn chiếc xe dần đi xa, Tả Á rốt cuộc không đuổi theo nữa, bước chân loạng choạng dừng lại. Cô thẫn thờ đứng ở nơi đó, lòng đau đớn đến không thở nổi, mặc cho nước mắt lã chã tuôn rơi.
Rất lâu sau đó…..
“Tiểu Á…..!”
Một tiếng gọi trầm thấp từ xa vang lên phía sau Tả Á, phảng phất như vượt qua không gian, xuyên qua hai năm, trở lại ngày trước. Giọng nói quen thuộc kia khiến cho lòng người đau đớn, khiến cô nhớ nhung đến sắp phát điên.
Người đàn ông cô nhớ nhung gần hai năm, người cô yêu đang ở phía sau cô, nhưng giây phút này cô lại không có can đảm để quay đầu. Cánh tay cô bị người cầm lấy, thân thể dần dần bị xoay lại, khuôn mặt anh tuấn, con ngươi sâu lắng của Chung Dương đập vào mắt cô.
Lòng bàn tay quen thuộc, nhiệt độ quen thuộc, giọng nói quen thuộc, khuôn mặt quen thuộc. Tim như ngừng đập, mặt tái nhợt không có chút máu, chỉ có nước mắt chua xót và đau đớn thấm ướt gương mặt.
Chung Dương nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt trước mặt, trái tim thắt lại đau đớn, hốc mắt đỏ lên, lấp lánh lệ. Nước mắt tràn đầy trong mắt hai người chứa đựng nỗi nhớ nhung đau đớn mà cay đắng, đau lòng xen lẫn hạnh phúc, còn có sự tang thương của vật đổi sao dời.
Tất cả đã qua nháy mắt ùa về trong suy nghĩ. Chăm chú nhìn nhau, tựa như có ngàn lời muốn nói, lại không nói lên lời. Thời gian như dừng lại vào giây phút này, không còn thứ gì khác nữa.
Sau khi tái khám xong, Kiều Trạch không tìm thấy Tả Á, ra ngoài thì lại nhìn thấy những món đồ cô mua cho anh rơi rải rác trên mặt đất, lòng anh thoáng sợ hãi, vội vàng theo dấu vết mà tìm kiếm khắp nơi, rốt cuộc cũng nhìn thấy bóng dáng của Tả Á, nhưng trái tim anh lại như nghẹn lại.
Anh nhìn thấy khuôn mặt của Tả Á ướt đẫm lệ, trong ánh mắt cô đều là nỗi nhớ nhung và đau đớn ngắm nhìn khuôn mặt Chung Dương. Cô chỉ cần khẽ nghiêng đầu là có thể nhìn thấy anh, nhưng trong mắt cô lúc này chỉ có Chung Dương, trên mặt cô là nước mắt chỉ khóc vì Chung Dương.
Kiều Trạch đột nhiên cảm thấy chân mình rất đau, đau đến thấu vào xương tủy, lan khắp toàn thân, chạy thẳng vào tim. Bóng dáng cao lớn của anh bất động giữa biển người, lẻ loi, cô độc, ngập tràn nỗi đau vô tận.
Ngang Ngược Chinh Phục
Chung Dương trở lại, hơn nữa còn đột nhiên xuất hiện trước mặt Tả Á như vậy, giống như ngày trước anh bất ngờ biến mất khỏi thế giới của cô, khiến cô không kịp thích ứng mà bối rối hoảng loạn.
Hai người ngồi trong quán cà phê, vẫn giữ im lặng, câu “anh/em sống thế nào” kia dù là ai trong hai người cũng không cách nào thốt ra được.
Cảm xúc kích động ban đầu của Tả Á dần bình tĩnh lại, vẻ mặt cô không còn tái nhợt nữa, vẻ đau đớn trong mắt cũng chỉ còn là nhàn nhạt u buồn.
Hai người đã từng tình cờ gặp nhau, đó là khi tình yêu của bọn họ bắt đầu, vậy mà hôm nay vô tình gặp lại, cô đã thành vợ người khác, anh cũng là chồng của Lô Hi rồi.
Vô tình gặp lại, có thể là bắt đầu, cũng có thể là kết thúc, hoặc chỉ là một bước đệm mà không thể bắt đầu lại tình yêu được nữa.
Rõ ràng hai người yêu nhau, lại chỉ có thể giữ khoảng cách như hai người xa lạ. Rõ ràng hai người yêu nhau, lại không thể nói anh yêu em, em nhớ anh, không thể hóa sự nhớ nhung do xa cách thành cái ôm, thành nụ hôn hay thành lời yêu thương nồng nàn.
Cô không biết, anh đã yêu Lô Hi rồi chăng.
Anh cũng không biết, cô có yêu Kiều Trạch hay không.
Tất cả chỉ có thể giấu kín trong lòng.
Trong giây phút yên lặng, Chung Dương đột nhiên yếu ớt nói: “Tiểu Á…..Anh đã về…..!”
Tả Á ngẩn ra, cười gượng, khẽ đáp: “Chào mừng anh trở về, rùa biển*.”
Chung Dương nhìn Tả Á, nhìn nét u buồn trong đáy mắt cô, trái tim nhói đau, nhưng vẫn phối hợp nói: “Hai năm không gặp, tế bào hài hước của em phát triển ra đấy!”
“Con người luôn thay đổi, không phải sao?” Tả Á nhấp một ngụm cà phê nóng, đắng, đắng thấu vào tim.
Chung Dương thật sự rất muốn, rất muốn ôm Tả Á vào lòng, gọi cô là bé cưng, nói rằng anh đã trở về, anh nhớ em, nhớ đến đau lòng, nhưng cuối cùng vẫn đành phải kìm nén, chỉ ẩn ý nói: “Có thứ chắc chắn không bao giờ thay đổi.”
Tả Á không nhịn được ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đẹp trai của Chung Dươ